送曹杜赴试礼部

霜风琅琅鸣鼓鼙,鸟寒夜噪树折枝。

居者不出行者归,厩马解衔车弃脂。

长河夜冰船就维,百贾晏起朝闭扉。

为问当今行者谁,出门千里到何时。

母送拊背父叹嘻,儿惜欲去哭挽衣。

上马反顾纷涕洟,非所愿欲去何为。

家虽有田丰岁稀,所得偿公不及私。

况望膻芗事庭闱,结发从学今十期。

始自有志徇孔姫,岂愿从世成依违。

高堂华发纡素丝,暮年待子为光辉。

望我日久莫报之,苟得一笑辱弗辞。

况望三釜家无饥,吾于二子久所知。

怪其才高所就卑,今乃语此诚可思。

近闻天子变典彝,欲拨旧况收新奇。

子行出仕适其期,骅骝得路无衔羁。

罢酒行矣无自迟,去取天宠酬亲慈。

拼音

shuāng fēng láng láng míng gǔ pí,niǎo hán yè zào shù zhé zhī。

jū zhě bù chū xíng zhě guī,jiù mǎ jiě xián chē qì zhī。

zhǎng hé yè bīng chuán jiù wéi,bǎi jiǎ yàn qǐ cháo bì fēi。

wèi wèn dāng jīn xíng zhě shuí,chū mén qiān lǐ dào hé shí。

mǔ sòng fǔ bèi fù tàn xī,ér xī yù qù kū wǎn yī。

shàng mǎ fǎn gù fēn tì tì,fēi suǒ yuàn yù qù hé wèi。

jiā suī yǒu tián fēng suì xī,suǒ dé cháng gōng bù jí sī。

kuàng wàng shān xiāng shì tíng wéi,jié fā cóng xué jīn shí qī。

shǐ zì yǒu zhì xùn kǒng jī,qǐ yuàn cóng shì chéng yī wéi。

gāo táng huá fā yū sù sī,mù nián dài zi wèi guāng huī。

wàng wǒ rì jiǔ mò bào zhī,gǒu dé yī xiào rǔ fú cí。

kuàng wàng sān fǔ jiā wú jī,wú yú èr zi jiǔ suǒ zhī。

guài qí cái gāo suǒ jiù bēi,jīn nǎi yǔ cǐ chéng kě sī。

jìn wén tiān zi biàn diǎn yí,yù bō jiù kuàng shōu xīn qí。

zi xíng chū shì shì qí qī,huá liú dé lù wú xián jī。

bà jiǔ xíng yǐ wú zì chí,qù qǔ tiān chǒng chóu qīn cí。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →