暮行

晴烟去人高,暮色上天半。

山衔日入深,云伫星出缓。

涂昏归鞍长,林近去翎短。

悠悠宵偃慵,衍衍暮行款。

南城岌高跻,近野匝四坦。

来期遐思舒,暮云所见罕。

星星飐风灯,历历吹月琯。

静乐遗世喧,清思破尘懒。

心通江海浮,气寒天地满。

兹兴将谁同,儿辈未宜算。

拼音

qíng yān qù rén gāo,mù sè shàng tiān bàn。

shān xián rì rù shēn,yún zhù xīng chū huǎn。

tú hūn guī ān zhǎng,lín jìn qù líng duǎn。

yōu yōu xiāo yǎn yōng,yǎn yǎn mù xíng kuǎn。

nán chéng jí gāo jī,jìn yě zā sì tǎn。

lái qī xiá sī shū,mù yún suǒ jiàn hǎn。

xīng xīng zhǎn fēng dēng,lì lì chuī yuè guǎn。

jìng lè yí shì xuān,qīng sī pò chén lǎn。

xīn tōng jiāng hǎi fú,qì hán tiān dì mǎn。

zī xīng jiāng shuí tóng,ér bèi wèi yí suàn。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →