赠庐山老居讷

讷公匡庐老,诗句整以雅。

标韵乐天淳,不肯外礼假。

所居远城市,绝俗就闲暇。

岗崖道路恶,亦为佳客下。

余虽昔所闻,相见今乃乍。

爱其语言好,超绝忽世跨。

马舁就其居,灯火共清夜。

惜不见其壮,已老吁可讶。

高才可施用,售世嗟无价。

临别更何论,共是忘言者。

拼音

nè gōng kuāng lú lǎo,shī jù zhěng yǐ yǎ。

biāo yùn lè tiān chún,bù kěn wài lǐ jiǎ。

suǒ jū yuǎn chéng shì,jué sú jiù xián xiá。

gǎng yá dào lù è,yì wèi jiā kè xià。

yú suī xī suǒ wén,xiāng jiàn jīn nǎi zhà。

ài qí yǔ yán hǎo,chāo jué hū shì kuà。

mǎ yú jiù qí jū,dēng huǒ gòng qīng yè。

xī bù jiàn qí zhuàng,yǐ lǎo xū kě yà。

gāo cái kě shī yòng,shòu shì jiē wú jià。

lín bié gèng hé lùn,gòng shì wàng yán zhě。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →