金山

长江从天来,意欲以地分。

西山避之逃,东山开为门。

木石所不捍,土沙固随奔。

东西两随海,势已无完坤。

如何中流居,独遏万里浑。

坤维赖系得,地灵烦窥扪。

不然已飘泊,两分不相存。

禹力所不除,天意固可论。

余欲沉九渊,下视万古根。

畏强激常情,中立爱此墩。

诗成欲谁和,感慨心徒烦。

拼音

zhǎng jiāng cóng tiān lái,yì yù yǐ dì fēn。

xī shān bì zhī táo,dōng shān kāi wèi mén。

mù shí suǒ bù hàn,tǔ shā gù suí bēn。

dōng xī liǎng suí hǎi,shì yǐ wú wán kūn。

rú hé zhōng liú jū,dú è wàn lǐ hún。

kūn wéi lài xì dé,dì líng fán kuī mén。

bù rán yǐ piāo pō,liǎng fēn bù xiāng cún。

yǔ lì suǒ bù chú,tiān yì gù kě lùn。

yú yù chén jiǔ yuān,xià shì wàn gǔ gēn。

wèi qiáng jī cháng qíng,zhōng lì ài cǐ dūn。

shī chéng yù shuí hé,gǎn kǎi xīn tú fán。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →