答友人

幽兰生深林,不佩亦自臭。

天马苟伏皂,驽足日加骤。

兰生喻人学,不为仕乃究。

马伏侔自怠,一失遂永后。

以今曷为言,念子不可逗。

前我初识子,爱其肌骨秀。

又观所为诗,往往擅高右。

迨熟相与言,低俯如有就。

我乐成美者,遽以古诗叩。

上言高雄张,中杂富贵斗。

且将起其贪,固欲激其懋。

尚谓非重邀,犹恐信不厚。

挥汗谢为书,戴雨去自奏。

予始喜此读,若获弦逐彀。

如何答我诗,遽此与前谬。

我始得则谢,实若答雉嗅。

大凡欲有为,当决如蝠狖。

苟进又安退,何自鼠穴首。

吾见人自荒,未有耕不收。

设或坚决为,加以勤自副。

石将为溜穿,曲亦因累揉。

大可入圣域,中能践贤囿。

借使不及然,犹足闻见富。

中吾不可止,在我固无疚。

已迷不自复,惧子遂著陋。

听之无予违,斯言将不又。

拼音

yōu lán shēng shēn lín,bù pèi yì zì chòu。

tiān mǎ gǒu fú zào,nú zú rì jiā zhòu。

lán shēng yù rén xué,bù wèi shì nǎi jiū。

mǎ fú móu zì dài,yī shī suì yǒng hòu。

yǐ jīn hé wèi yán,niàn zi bù kě dòu。

qián wǒ chū shí zi,ài qí jī gǔ xiù。

yòu guān suǒ wèi shī,wǎng wǎng shàn gāo yòu。

dài shú xiāng yǔ yán,dī fǔ rú yǒu jiù。

wǒ lè chéng měi zhě,jù yǐ gǔ shī kòu。

shàng yán gāo xióng zhāng,zhōng zá fù guì dòu。

qiě jiāng qǐ qí tān,gù yù jī qí mào。

shàng wèi fēi zhòng yāo,yóu kǒng xìn bù hòu。

huī hàn xiè wèi shū,dài yǔ qù zì zòu。

yǔ shǐ xǐ cǐ dú,ruò huò xián zhú gòu。

rú hé dá wǒ shī,jù cǐ yǔ qián miù。

wǒ shǐ dé zé xiè,shí ruò dá zhì xiù。

dà fán yù yǒu wèi,dāng jué rú fú yòu。

gǒu jìn yòu ān tuì,hé zì shǔ xué shǒu。

wú jiàn rén zì huāng,wèi yǒu gēng bù shōu。

shè huò jiān jué wèi,jiā yǐ qín zì fù。

shí jiāng wèi liū chuān,qū yì yīn lèi róu。

dà kě rù shèng yù,zhōng néng jiàn xián yòu。

jiè shǐ bù jí rán,yóu zú wén jiàn fù。

zhōng wú bù kě zhǐ,zài wǒ gù wú jiù。

yǐ mí bù zì fù,jù zi suì zhù lòu。

tīng zhī wú yǔ wéi,sī yán jiāng bù yòu。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →