快哉行呈诸友兼简仲美

脱巾草坐踏地歌,花影落酒生红波。

拔剑横膝仰面笑,醒眼不识天为何。

平时尘土埋英雄,却学弄笔为雕虫。

太阿补履不足用,老骥捕鼠终无功。

安得雄心大胆子,与之把臂论心事。

不使生前眼见仇,何用死时尸磔市。

人生病老多壮时,百岁只如梭过机。

安能局促努筋力,眼穿仰望丹桂枝。

拼音

tuō jīn cǎo zuò tà dì gē,huā yǐng luò jiǔ shēng hóng bō。

bá jiàn héng xī yǎng miàn xiào,xǐng yǎn bù shí tiān wèi hé。

píng shí chén tǔ mái yīng xióng,què xué nòng bǐ wèi diāo chóng。

tài ā bǔ lǚ bù zú yòng,lǎo jì bǔ shǔ zhōng wú gōng。

ān dé xióng xīn dà dǎn zi,yǔ zhī bǎ bì lùn xīn shì。

bù shǐ shēng qián yǎn jiàn chóu,hé yòng sǐ shí shī zhé shì。

rén shēng bìng lǎo duō zhuàng shí,bǎi suì zhǐ rú suō guò jī。

ān néng jú cù nǔ jīn lì,yǎn chuān yǎng wàng dān guì zhī。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →