寄王正叔

形骸饫餍城市劳,思得远去与俗逃。

借来马病行欲倒,著鞭迫急翻奔跳。

连绵半日走十堠,急雨随湿衣与袍。

到家觅火烘衣湿,亟书名纸挥墨毫。

由来道同志易合,顾人谓我此可交。

形秽向逢珠在侧,联坐愧用狗续貂。

喜爱常令对面月,招延不许他有庖。

玄谈直抵世不到,大论许致君为尧。

喧呼脱落笑绝倒,中乐不肯旁诮嘲。

久孤得聚气遂振,张目视人皆么么。

促席捉手坐接膝,不肯放去逾分宵。

平明懒睡未及起,稠叠仆足烦见招。

披囊示我文数纸,晚霞烂漫新晴霄。

魂迷心醉不敢议,畏伏缩若鼠见猫。

同骑疲马远眺望,独止不进须连镳。

江东山水雅丰富,熟视若在图画抄。

嶙峋高疑地作限,浪渺远若天不包。

是时高秋鲈可鲙,爱欲弃绶同鱼舠。

直道有知私自贺,生平郁结数日消。

笑颜快意面改色,食饮惬足肠生膋。

今之腐儒不可洽,欲近俗气先腥臊。

寻常语我我不听,视如秋月鸣蜩蟧。

数日忽得正叔语,温玉摐击金相敲。

胸怀坦傥气焰大,天马断辔鲸横涛。

惜乎偶会复促别,归鞭行袖交相飘。

还家日益无聊赖,口久不语如著胶。

畏人常先走木猭,得食每后残桃螬。

飘风西来岁月晚,寒压天面低不凹。

一夕浓霜死群翠,病若火逼毛发焦。

鸣鸿南飞地得暖,鸦乌暮去林有巢。

使人对之亦自感,平时乃此穷途号。

百忧丛侵方寸乱,顶发不痒手自搔。

时时强酒期自醉,不忍把笔私成骚。

近嫌文字不足学,欲出简札临渊抛。

惟思边堠愿得到,耳静意若闻金刀。

安得铁马十数万,少负弩矢加矛腰。

力在快战不愿守,直令疻斗而血鏖。

东西南北四问罪,使人不敢诬天骄。

增尸为城骨筑垒,滴血衅地尘不嚣。

归来再拜贺太平,亟出敌首都城枭。

如何壮志不可遂,穷愁压挫朱颜雕。

因君知我故道此,以代面语相喧呶。

拼音

xíng hái yù yàn chéng shì láo,sī dé yuǎn qù yǔ sú táo。

jiè lái mǎ bìng xíng yù dào,zhù biān pò jí fān bēn tiào。

lián mián bàn rì zǒu shí hòu,jí yǔ suí shī yī yǔ páo。

dào jiā mì huǒ hōng yī shī,jí shū míng zhǐ huī mò háo。

yóu lái dào tóng zhì yì hé,gù rén wèi wǒ cǐ kě jiāo。

xíng huì xiàng féng zhū zài cè,lián zuò kuì yòng gǒu xù diāo。

xǐ ài cháng lìng duì miàn yuè,zhāo yán bù xǔ tā yǒu páo。

xuán tán zhí dǐ shì bù dào,dà lùn xǔ zhì jūn wèi yáo。

xuān hū tuō luò xiào jué dào,zhōng lè bù kěn páng qiào cháo。

jiǔ gū dé jù qì suì zhèn,zhāng mù shì rén jiē me me。

cù xí zhuō shǒu zuò jiē xī,bù kěn fàng qù yú fēn xiāo。

píng míng lǎn shuì wèi jí qǐ,chóu dié pū zú fán jiàn zhāo。

pī náng shì wǒ wén shù zhǐ,wǎn xiá làn màn xīn qíng xiāo。

hún mí xīn zuì bù gǎn yì,wèi fú suō ruò shǔ jiàn māo。

tóng qí pí mǎ yuǎn tiào wàng,dú zhǐ bù jìn xū lián biāo。

jiāng dōng shān shuǐ yǎ fēng fù,shú shì ruò zài tú huà chāo。

lín xún gāo yí dì zuò xiàn,làng miǎo yuǎn ruò tiān bù bāo。

shì shí gāo qiū lú kě kuài,ài yù qì shòu tóng yú dāo。

zhí dào yǒu zhī sī zì hè,shēng píng yù jié shù rì xiāo。

xiào yán kuài yì miàn gǎi sè,shí yǐn qiè zú cháng shēng liáo。

jīn zhī fǔ rú bù kě qià,yù jìn sú qì xiān xīng sāo。

xún cháng yǔ wǒ wǒ bù tīng,shì rú qiū yuè míng tiáo láo。

shù rì hū dé zhèng shū yǔ,wēn yù chuāng jī jīn xiāng qiāo。

xiōng huái tǎn tǎng qì yàn dà,tiān mǎ duàn pèi jīng héng tāo。

xī hū ǒu huì fù cù bié,guī biān xíng xiù jiāo xiāng piāo。

hái jiā rì yì wú liáo lài,kǒu jiǔ bù yǔ rú zhù jiāo。

wèi rén cháng xiān zǒu mù chuān,dé shí měi hòu cán táo cáo。

piāo fēng xī lái suì yuè wǎn,hán yā tiān miàn dī bù āo。

yī xī nóng shuāng sǐ qún cuì,bìng ruò huǒ bī máo fā jiāo。

míng hóng nán fēi dì dé nuǎn,yā wū mù qù lín yǒu cháo。

shǐ rén duì zhī yì zì gǎn,píng shí nǎi cǐ qióng tú hào。

bǎi yōu cóng qīn fāng cùn luàn,dǐng fā bù yǎng shǒu zì sāo。

shí shí qiáng jiǔ qī zì zuì,bù rěn bǎ bǐ sī chéng sāo。

jìn xián wén zì bù zú xué,yù chū jiǎn zhá lín yuān pāo。

wéi sī biān hòu yuàn dé dào,ěr jìng yì ruò wén jīn dāo。

ān dé tiě mǎ shí shù wàn,shǎo fù nǔ shǐ jiā máo yāo。

lì zài kuài zhàn bù yuàn shǒu,zhí lìng zhǐ dòu ér xuè áo。

dōng xī nán běi sì wèn zuì,shǐ rén bù gǎn wū tiān jiāo。

zēng shī wèi chéng gǔ zhù lěi,dī xuè xìn dì chén bù xiāo。

guī lái zài bài hè tài píng,jí chū dí shǒu dōu chéng xiāo。

rú hé zhuàng zhì bù kě suì,qióng chóu yā cuò zhū yán diāo。

yīn jūn zhī wǒ gù dào cǐ,yǐ dài miàn yǔ xiāng xuān náo。

作者介绍

王令

宋 · 1032年 - 1059年

宋大名元城人,长于广陵。初字钟美,改字逢原。少孤贫,未尝从师,辞章已雄伟老成。王安石推重其人品文章,为之延誉,并以夫人之妹妻之。诗学韩愈、孟郊,内容多涉及社会现实。有《广陵集》。

查看全部作品 →