棋盘仙迹

唐山绝顶棋盘石,戏局流传名自昔。殷勤细问白发翁,云是仙人曾对奕。

苔封石磴不敢移,竹引清风时拂拭。个中黑白子不留,想是仙童为收拾。

又不闻樵采之人王子质,邂逅仙人执手谈,赢输未决藏机密。

贪看柯烂不知时,少憩山中方七日。谁识囊中日月长,归来尘世无相识。

拼音

táng shān jué dǐng qí pán shí,xì jú liú chuán míng zì xī。yīn qín xì wèn bái fā wēng,yún shì xiān rén céng duì yì。

tái fēng shí dèng bù gǎn yí,zhú yǐn qīng fēng shí fú shì。gè zhōng hēi bái zi bù liú,xiǎng shì xiān tóng wèi shōu shí。

yòu bù wén qiáo cǎi zhī rén wáng zi zhì,xiè hòu xiān rén zhí shǒu tán,yíng shū wèi jué cáng jī mì。

tān kàn kē làn bù zhī shí,shǎo qì shān zhōng fāng qī rì。shuí shí náng zhōng rì yuè zhǎng,guī lái chén shì wú xiāng shí。

作者介绍

韩信同

宋 · 1252年 - 1332年

元福州宁德人,字伯循,号古遗。性颖异,工文赋,受学于陈尚德。领石堂教授,究心濂洛关闽之学。仁宗延祐间,应浙江乡举,与时不合,归即隐居不仕。四方受学者众,称古遗先生。有《四书标注》、《三礼易经旁注》及《书集解》等。

查看全部作品 →