观社行

吾家世南折简呼,有日曷不见子都。

牵衣况复幼吾幼,闭户大似愚公愚。

鲜妆袨服出空巷,钿车绣毂来塞涂。

展乌丝栏拥小玉,设锦步障盛绿珠。

尔时病叟亦随喜,携添丁郎便了奴。

非惟儿童竞嗤笑,更被傀儡傍揶揄。

平生不识琥珀枕,况敢击碎珊瑚株。

□言香火埒蒋霍,渐觉风俗侔徽衢。

一国若狂孰醉醒,宋玉奚必讥登徒。

杀牛欲赛西邻祭,苦狗翻哂东门儒。

恍然堕在化人境,又似跳入仙翁壶。

麟台学士固穷者,岁晚与妇争裈襦。

独馀太乙旧藜杖,夜窗炯炯供清矑。

平明践淖行百里,轻快勿假灵寿扶。

安石出山不免耳,德公入州破戒无。

矧君口素衔清议,纷纷谄子愁斧诛。

如齐而观窃未喻,或曰有心击磬乎。

君如精金岂易铄,十年风雪惯饕虐。

粤人自昔尚巫鬼,鲁俗何曾废傩较。

渠能七步追险韵,聊复一吸空罚爵。

北风清尘宿泥乾,西日漏光阴云驳。

边头刁斗幸小休,棚上鼓笛姑同乐。

苦吟久无王官采,尽言深恐朋友数。

君豪盛气欲回澜,吾衰袖手观返壑。

荔蕉堪荐神送迎,葵枣勿妨农烹剥。

刚肠愤发论尤健,枵腹冥搜诗转恶。

先持一事试灵君,敢问何年相王朴。

拼音

wú jiā shì nán zhé jiǎn hū,yǒu rì hé bù jiàn zi dōu。

qiān yī kuàng fù yòu wú yòu,bì hù dà shì yú gōng yú。

xiān zhuāng xuàn fú chū kōng xiàng,diàn chē xiù gǔ lái sāi tú。

zhǎn wū sī lán yōng xiǎo yù,shè jǐn bù zhàng shèng lǜ zhū。

ěr shí bìng sǒu yì suí xǐ,xié tiān dīng láng biàn le nú。

fēi wéi ér tóng jìng chī xiào,gèng bèi guī lěi bàng yé yú。

píng shēng bù shí hǔ pò zhěn,kuàng gǎn jī suì shān hú zhū。

yán xiāng huǒ liè jiǎng huò,jiàn jué fēng sú móu huī qú。

yī guó ruò kuáng shú zuì xǐng,sòng yù xī bì jī dēng tú。

shā niú yù sài xī lín jì,kǔ gǒu fān shěn dōng mén rú。

huǎng rán duò zài huà rén jìng,yòu shì tiào rù xiān wēng hú。

lín tái xué shì gù qióng zhě,suì wǎn yǔ fù zhēng kūn rú。

dú yú tài yǐ jiù lí zhàng,yè chuāng jiǒng jiǒng gōng qīng lú。

píng míng jiàn nào xíng bǎi lǐ,qīng kuài wù jiǎ líng shòu fú。

ān shí chū shān bù miǎn ěr,dé gōng rù zhōu pò jiè wú。

shěn jūn kǒu sù xián qīng yì,fēn fēn chǎn zi chóu fǔ zhū。

rú qí ér guān qiè wèi yù,huò yuē yǒu xīn jī qìng hū。

jūn rú jīng jīn qǐ yì shuò,shí nián fēng xuě guàn tāo nüè。

yuè rén zì xī shàng wū guǐ,lǔ sú hé céng fèi nuó jiào。

qú néng qī bù zhuī xiǎn yùn,liáo fù yī xī kōng fá jué。

běi fēng qīng chén sù ní qián,xī rì lòu guāng yīn yún bó。

biān tóu diāo dòu xìng xiǎo xiū,péng shàng gǔ dí gū tóng lè。

kǔ yín jiǔ wú wáng guān cǎi,jǐn yán shēn kǒng péng yǒu shù。

jūn háo shèng qì yù huí lán,wú shuāi xiù shǒu guān fǎn hè。

lì jiāo kān jiàn shén sòng yíng,kuí zǎo wù fáng nóng pēng bō。

gāng cháng fèn fā lùn yóu jiàn,xiāo fù míng sōu shī zhuǎn è。

xiān chí yī shì shì líng jūn,gǎn wèn hé nián xiāng wáng pǔ。

作者介绍

刘克庄

宋 · 1187年 - 1269年

南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

查看全部作品 →