四和

手援鍪弧先奋呼,盛气直传入国都。

屈盘硬语押险韵,有似兵家使诈愚。

专场自矜觜距黠,覆军讵意肝脑涂。

堂堂老将号令肃,中营外栅如联珠。

曾呼项羽作竖子,亦斥李陵为降奴。

彼望麾幢已披靡,此遗巾帼聊揶揄。

深藏区脱避石矢,密设鹿角埋桩株。

始犹哆口学张籍,俄乃掩面如唐衢。

毋庸奏凯论功级,且可按甲休师徒。

献俘奚异获长狄,讳败谨勿书朱儒。

君家人物盛典午,或披鹤氅击唾壶。

坐观士稚无铠仗,冷笑群谢皆裤襦。

安知出奇电雹速,靡待掩耳并瞬矑。

再衰三竭乃引去,裹创饮血自救扶。

铁鎗漫留姓名在,玉麈有益成败无。

凭轼姑与君王戏,弃甲宜按军法诛。

尝闻匹夫不可狃,蜂虿有毒况国乎。

嗟余久矣精锐铄,驱使不禁诗酒虐。

蝉嘶今懒事章句,鲸吸旧宁论升较。

磨石胡庭要勒铭,策勋辕门因舍爵。

备严岂虑偏师攻,理到何妨异议驳。

周公尚存祓禊礼,子贡讵知观蜡乐。

祈年卜稼信当务,崇饮饰游不宜数。

弟子服矣鸣吻悲,似听於菟啸风壑。

寒墐户牖不敢窥,顾惜床庐愁见剥。

志士之愿在时清,穷人所忧惟岁恶。

但当击缶赛蚕官,一壶村酒醉杨朴。

拼音

shǒu yuán móu hú xiān fèn hū,shèng qì zhí chuán rù guó dōu。

qū pán yìng yǔ yā xiǎn yùn,yǒu shì bīng jiā shǐ zhà yú。

zhuān chǎng zì jīn zī jù xiá,fù jūn jù yì gān nǎo tú。

táng táng lǎo jiāng hào lìng sù,zhōng yíng wài zhà rú lián zhū。

céng hū xiàng yǔ zuò shù zi,yì chì lǐ líng wèi jiàng nú。

bǐ wàng huī chuáng yǐ pī mí,cǐ yí jīn guó liáo yé yú。

shēn cáng qū tuō bì shí shǐ,mì shè lù jiǎo mái zhuāng zhū。

shǐ yóu duō kǒu xué zhāng jí,é nǎi yǎn miàn rú táng qú。

wú yōng zòu kǎi lùn gōng jí,qiě kě àn jiǎ xiū shī tú。

xiàn fú xī yì huò zhǎng dí,huì bài jǐn wù shū zhū rú。

jūn jiā rén wù shèng diǎn wǔ,huò pī hè chǎng jī tuò hú。

zuò guān shì zhì wú kǎi zhàng,lěng xiào qún xiè jiē kù rú。

ān zhī chū qí diàn báo sù,mí dài yǎn ěr bìng shùn lú。

zài shuāi sān jié nǎi yǐn qù,guǒ chuàng yǐn xuè zì jiù fú。

tiě qiāng màn liú xìng míng zài,yù zhǔ yǒu yì chéng bài wú。

píng shì gū yǔ jūn wáng xì,qì jiǎ yí àn jūn fǎ zhū。

cháng wén pǐ fū bù kě niǔ,fēng chài yǒu dú kuàng guó hū。

jiē yú jiǔ yǐ jīng ruì shuò,qū shǐ bù jìn shī jiǔ nüè。

chán sī jīn lǎn shì zhāng jù,jīng xī jiù níng lùn shēng jiào。

mó shí hú tíng yào lēi míng,cè xūn yuán mén yīn shě jué。

bèi yán qǐ lǜ piān shī gōng,lǐ dào hé fáng yì yì bó。

zhōu gōng shàng cún fú xì lǐ,zi gòng jù zhī guān là lè。

qí nián bo jià xìn dāng wù,chóng yǐn shì yóu bù yí shù。

dì zi fú yǐ míng wěn bēi,shì tīng yú tú xiào fēng hè。

hán jìn hù yǒu bù gǎn kuī,gù xī chuáng lú chóu jiàn bō。

zhì shì zhī yuàn zài shí qīng,qióng rén suǒ yōu wéi suì è。

dàn dāng jī fǒu sài cán guān,yī hú cūn jiǔ zuì yáng pǔ。

作者介绍

刘克庄

宋 · 1187年 - 1269年

南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

查看全部作品 →