古意二十韵

自从混沌死,万象困穿凿。

淳风谁挽还,古意日漓薄。

余幼胆轮囷,泛滥通流略。

短篇堪掣鲸,片文可驱鳄。

吾尝观窍妙,渠敢讥杂驳。

北未陟嵩岱,南仅览衡霍。

菊坡评三隽,竹隐表一鹗。

虽为世流传,未经圣删削。

晚岁历九州,导从惟一鹤。

飘然乘刚风,腾而上寥廓。

金色大千界,水涡几万落。

荒哉汉陵阙,蕞尔辽城郭。

遂窥子宗庙,尽见佛楼阁。

叫开阊阖云,耳闻钧天乐。

吾持此安归,喜极还惊愕。

恍疑缘崖坠,又恐行路错。

诗魔暂辞去,来如隔日疟。

易展垂天翼,难踏实地脚。

万病皆有方,惟狂不可药。

拙吟示儿曹,聊记武公谑。

拼音

zì cóng hùn dùn sǐ,wàn xiàng kùn chuān záo。

chún fēng shuí wǎn hái,gǔ yì rì lí báo。

yú yòu dǎn lún qūn,fàn làn tōng liú lüè。

duǎn piān kān chè jīng,piàn wén kě qū è。

wú cháng guān qiào miào,qú gǎn jī zá bó。

běi wèi zhì sōng dài,nán jǐn lǎn héng huò。

jú pō píng sān juàn,zhú yǐn biǎo yī è。

suī wèi shì liú chuán,wèi jīng shèng shān xuē。

wǎn suì lì jiǔ zhōu,dǎo cóng wéi yī hè。

piāo rán chéng gāng fēng,téng ér shàng liáo kuò。

jīn sè dà qiān jiè,shuǐ wō jǐ wàn luò。

huāng zāi hàn líng quē,zuì ěr liáo chéng guō。

suì kuī zi zōng miào,jǐn jiàn fú lóu gé。

jiào kāi chāng hé yún,ěr wén jūn tiān lè。

wú chí cǐ ān guī,xǐ jí hái jīng è。

huǎng yí yuán yá zhuì,yòu kǒng xíng lù cuò。

shī mó zàn cí qù,lái rú gé rì nüè。

yì zhǎn chuí tiān yì,nán tà shí dì jiǎo。

wàn bìng jiē yǒu fāng,wéi kuáng bù kě yào。

zhuō yín shì ér cáo,liáo jì wǔ gōng xuè。

作者介绍

刘克庄

宋 · 1187年 - 1269年

南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

查看全部作品 →