记事 林希逸 宋 清晓奴传事异常,白浮碧瓦遍银床。正愁炎夏多淫雨,那更阳秋记陨霜。我为太和思保合,谁知小雅赋忧伤。中朝定有更生疏,野老空添雪鬓长。 拼音 qīng xiǎo nú chuán shì yì cháng,bái fú bì wǎ biàn yín chuáng。zhèng chóu yán xià duō yín yǔ,nà gèng yáng qiū jì yǔn shuāng。wǒ wèi tài hé sī bǎo hé,shuí zhī xiǎo yǎ fù yōu shāng。zhōng cháo dìng yǒu gèng shēng shū,yě lǎo kōng tiān xuě bìn zhǎng。 作者介绍 林 林希逸 宋 · ? - ? 宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。 查看全部作品 →