老来犹喜看书清晨有警书以自砭

禅学元非妄诋诃,声前句后总成魔。

本来性即虚空是,自障尘因闻见多。

过眼皆如云不住,举头但看月如何。

传灯诸老还痴绝,只玩心珠底用歌。

拼音

chán xué yuán fēi wàng dǐ hē,shēng qián jù hòu zǒng chéng mó。

běn lái xìng jí xū kōng shì,zì zhàng chén yīn wén jiàn duō。

guò yǎn jiē rú yún bù zhù,jǔ tóu dàn kàn yuè rú hé。

chuán dēng zhū lǎo hái chī jué,zhǐ wán xīn zhū dǐ yòng gē。

作者介绍

林希逸

宋 · ? - ?

宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

查看全部作品 →