老去 林希逸 宋 老去人间念不生,旧来诗兴亦雕零。故交可数半黄壤,邻舍相过多白丁。倚杖溪边看过鸟,焚香窗下守残经。后村已病赓吟少,纵有牙弦孰与听。 拼音 lǎo qù rén jiān niàn bù shēng,jiù lái shī xīng yì diāo líng。gù jiāo kě shù bàn huáng rǎng,lín shě xiāng guò duō bái dīng。yǐ zhàng xī biān kàn guò niǎo,fén xiāng chuāng xià shǒu cán jīng。hòu cūn yǐ bìng gēng yín shǎo,zòng yǒu yá xián shú yǔ tīng。 作者介绍 林 林希逸 宋 · ? - ? 宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。 查看全部作品 →