病中送丘升叔复入广

出岭相逢话上京,归鞍齐卸独南征。

风摇五两南州去,月傍孤灯病客惊。

莫倚能诗心便纵,大须力学眼还明。

无因别后知分寸,得趣深时远寄声。

拼音

chū lǐng xiāng féng huà shàng jīng,guī ān qí xiè dú nán zhēng。

fēng yáo wǔ liǎng nán zhōu qù,yuè bàng gū dēng bìng kè jīng。

mò yǐ néng shī xīn biàn zòng,dà xū lì xué yǎn hái míng。

wú yīn bié hòu zhī fēn cùn,dé qù shēn shí yuǎn jì shēng。

作者介绍

林希逸

宋 · ? - ?

宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

查看全部作品 →