莆守汪宗博挽诗

襟义如公世所难,南来一念十年间。

喜时文石为乌石,未到壶山住道山。

宿草故人酬愿毕,生刍有客吊丧还。

清名虽在身何在,抆泪空嗟造物悭。

拼音

jīn yì rú gōng shì suǒ nán,nán lái yī niàn shí nián jiān。

xǐ shí wén shí wèi wū shí,wèi dào hú shān zhù dào shān。

sù cǎo gù rén chóu yuàn bì,shēng chú yǒu kè diào sàng hái。

qīng míng suī zài shēn hé zài,wěn lèi kōng jiē zào wù qiān。

作者介绍

林希逸

宋 · ? - ?

宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

查看全部作品 →