陈府判司令 林希逸 宋 大科家世衮传芳,恨不峥嵘翰墨场。空郁壮图才半刺,合司帝籍便横翔。官称仅似浔阳白,早慧疑如江夏黄。曾向掖垣开荐口,眼看埋璧倍嗟伤。 拼音 dà kē jiā shì gǔn chuán fāng,hèn bù zhēng róng hàn mò chǎng。kōng yù zhuàng tú cái bàn cì,hé sī dì jí biàn héng xiáng。guān chēng jǐn shì xún yáng bái,zǎo huì yí rú jiāng xià huáng。céng xiàng yē yuán kāi jiàn kǒu,yǎn kàn mái bì bèi jiē shāng。 作者介绍 林 林希逸 宋 · ? - ? 宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。 查看全部作品 →