李提举

早岁声喧翰墨场,晚寻兰芷到湖湘。

刘郎未得文章力,涪老空怀书传香。

埋璧奈何从石炫,好竽滋甚况琴亡。

山房宿处成终诀,怅忆交情四十霜。

拼音

zǎo suì shēng xuān hàn mò chǎng,wǎn xún lán zhǐ dào hú xiāng。

liú láng wèi dé wén zhāng lì,fú lǎo kōng huái shū chuán xiāng。

mái bì nài hé cóng shí xuàn,hǎo yú zī shén kuàng qín wáng。

shān fáng sù chù chéng zhōng jué,chàng yì jiāo qíng sì shí shuāng。

作者介绍

林希逸

宋 · ? - ?

宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

查看全部作品 →