堕泪碑

叔子今何在,风流缓带时。

伤心因睹物,堕泪遂名碑。

剥落银钩古,凄凉玉箸□。

生前驱万马,身后立双螭。

人物襄阳记,莓苔太白诗。

羊公岂无德,戎衍却堪悲。

拼音

shū zi jīn hé zài,fēng liú huǎn dài shí。

shāng xīn yīn dǔ wù,duò lèi suì míng bēi。

bō luò yín gōu gǔ,qī liáng yù zhù。

shēng qián qū wàn mǎ,shēn hòu lì shuāng chī。

rén wù xiāng yáng jì,méi tái tài bái shī。

yáng gōng qǐ wú dé,róng yǎn què kān bēi。

作者介绍

林希逸

宋 · ? - ?

宋福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

查看全部作品 →