渡江

鹿门山人沧浪客,洒泪已枯眼见骨。

风尘峥嵘万里空,不知何处营三窟。

城中性命汤火近,路穷援断无消息。

鼠窃狗偷何足忧,都将十指漫天日。

大言阔步好公卿,三百年馀涵养成。

已闻郑五但搔首,复道庞涓竖子名。

平时肉食夸果决,谁信临危跋疐行。

白头面皱牙齿落,万事已矣秋风生。

拼音

lù mén shān rén cāng làng kè,sǎ lèi yǐ kū yǎn jiàn gǔ。

fēng chén zhēng róng wàn lǐ kōng,bù zhī hé chù yíng sān kū。

chéng zhōng xìng mìng tāng huǒ jìn,lù qióng yuán duàn wú xiāo xī。

shǔ qiè gǒu tōu hé zú yōu,dōu jiāng shí zhǐ màn tiān rì。

dà yán kuò bù hǎo gōng qīng,sān bǎi nián yú hán yǎng chéng。

yǐ wén zhèng wǔ dàn sāo shǒu,fù dào páng juān shù zi míng。

píng shí ròu shí kuā guǒ jué,shuí xìn lín wēi bá zhì xíng。

bái tóu miàn zhòu yá chǐ luò,wàn shì yǐ yǐ qiū fēng shēng。

作者介绍

师严

宋 · ? - ?

师严,字道立,襄阳(今属湖北)人。度宗咸淳末元兵围襄阳,脱身奔朝廷,上书论事,不报。客死武陵。事见《谷音》卷上。今录诗六首。

查看全部作品 →