游朝阳岩遂登西亭

昔游不在远,幽岩临治城。

嵚岑俯潇碧,庨豁延阳明。

绿涧可径八,滑路偪仄行。

泉源自何来,涓涓玉锵鸣。

疑穿云雷窟,常带鱼龙腥。

寒江净泻镜,怪石坐开屏。

幽鸟驯可罗,潜蛟深莫罾。

梯险接层栈,冠颠耸危亭。

俯睨极玄窞,仰攀穷青冥。

蹇旷出物表,高虚挹玄英。

惜哉非吾土,不得憩此生。

旧业寄阳羡,故园依晋陵。

秋风滆湖白,春色颐山青。

一从绅笏去,遂使猿鹤惊。

迂疏暗时机,孱琐叨官荣。

谪弃分所宜,愧恧颜已盈。

人生讵有几,世累吾方轻。

愿言解羁绁,上疏还簪缨。

宁居召魂魄,恬养休性情。

纷华屏外慕,冲澹严中扃。

穷年伴农圃,毕志先畴耕。

拼音

xī yóu bù zài yuǎn,yōu yán lín zhì chéng。

qīn cén fǔ xiāo bì,xiāo huō yán yáng míng。

lǜ jiàn kě jìng bā,huá lù bī zè xíng。

quán yuán zì hé lái,juān juān yù qiāng míng。

yí chuān yún léi kū,cháng dài yú lóng xīng。

hán jiāng jìng xiè jìng,guài shí zuò kāi píng。

yōu niǎo xùn kě luó,qián jiāo shēn mò zēng。

tī xiǎn jiē céng zhàn,guān diān sǒng wēi tíng。

fǔ nì jí xuán dàn,yǎng pān qióng qīng míng。

jiǎn kuàng chū wù biǎo,gāo xū yì xuán yīng。

xī zāi fēi wú tǔ,bù dé qì cǐ shēng。

jiù yè jì yáng xiàn,gù yuán yī jìn líng。

qiū fēng gé hú bái,chūn sè yí shān qīng。

yī cóng shēn hù qù,suì shǐ yuán hè jīng。

yū shū àn shí jī,càn suǒ dāo guān róng。

zhé qì fēn suǒ yí,kuì nǜ yán yǐ yíng。

rén shēng jù yǒu jǐ,shì lèi wú fāng qīng。

yuàn yán jiě jī xiè,shàng shū hái zān yīng。

níng jū zhào hún pò,tián yǎng xiū xìng qíng。

fēn huá píng wài mù,chōng dàn yán zhōng jiōng。

qióng nián bàn nóng pǔ,bì zhì xiān chóu gēng。

作者介绍

蒋之奇

宋 · 1031年 - 1104年

宋常州宜兴人,字颖叔。蒋堂从子。仁宗嘉祐二年进士。复举贤良方正,擢监察御史。神宗立,转殿中侍御史。因诬劾欧阳修,贬监道州酒税。熙宁中行新法,为福建转运判官,迁淮东转运副使,募流民修水利。累擢江淮荆浙发运副使,长于理财,治漕运,以干练称,升发运使。哲宗时历知潭州、广州、开封府,进龙图阁直学士。元符末,坐事责守汝州。徽宗立,除知枢密院事。崇宁初出知杭州,因议弃河、湟事夺职。卒谥文穆。有《三经集》等。

查看全部作品 →