石牛洞

阳城山头遽如许,金华山中呼不去。

痴牛赤脚堕天河,共向空山饱烟雾。

阿瞒安知眇道士,丹井至今存故处。

琤淙万古穿石断,峡束奔流闹山坞。

嵬峨上郁千仞势,洞下坡陀无块土。

文公古句惊旧观,拂拭苍莓增媚妩。

亦欲磨崖放楚狂,扫迹政恐山神怒。

拼音

yáng chéng shān tóu jù rú xǔ,jīn huá shān zhōng hū bù qù。

chī niú chì jiǎo duò tiān hé,gòng xiàng kōng shān bǎo yān wù。

ā mán ān zhī miǎo dào shì,dān jǐng zhì jīn cún gù chù。

chēng cóng wàn gǔ chuān shí duàn,xiá shù bēn liú nào shān wù。

wéi é shàng yù qiān rèn shì,dòng xià pō tuó wú kuài tǔ。

wén gōng gǔ jù jīng jiù guān,fú shì cāng méi zēng mèi wǔ。

yì yù mó yá fàng chǔ kuáng,sǎo jì zhèng kǒng shān shén nù。

作者介绍

程俱

宋 · 1078年 - 1144年

宋衢州开化人,字致道,号北山。以外祖邓润甫荫补吴江县主簿。徽宗宣和二年赐上舍出身。高宗建炎中为太常少卿,知秀州。绍兴初,为秘书少监,上《麟台故事》,擢中书舍人兼侍讲。提举江州太平观,除徽猷阁待制。后秦桧荐领史事,力辞不就。善为制诰。工诗文,风格典雅。有《北山小集》。

查看全部作品 →