神霄宫知宫陈应常邀乡人集道堂余不果往毛彦时有诗诸公皆和见率同作次韵一首

南枝月明乌鹊飞,北风惊沙燕马嘶。

倦游乃有故乡念,强学处士听朝鸡。

马蹄得得乌帽底,与日竞走东还西。

安知神府在人境,晓雾十里飞香猊。

咄嗟似与化人遇,宫殿盘郁穷烟霏。

瑛房蕊箧浩无极,当关九虎何由窥。

仙郎邀客自清旦,阒若岫户临江湄。

向来同是烂柯客,石梁跨野长虹垂。

登晨未辨七盟盖,祈年欲采三华芝。

授书忽作蕊珠吏,云篆岂特传盟威。

故人一笑共清景,常谈曲谨皆芟夷。

而余煮饼北窗卧,正坐世网缠绵之。

枣瓜麟脯不同举,但见彩笔方交驰。

萧然俯仰在环堵,穷巷偪仄仍喧卑。

高堂修竹寄遐想,况烹雪乳调清丝。

径须暇日一寻胜,眼中尘袂空成帷。

拼音

nán zhī yuè míng wū què fēi,běi fēng jīng shā yàn mǎ sī。

juàn yóu nǎi yǒu gù xiāng niàn,qiáng xué chù shì tīng cháo jī。

mǎ tí dé dé wū mào dǐ,yǔ rì jìng zǒu dōng hái xī。

ān zhī shén fǔ zài rén jìng,xiǎo wù shí lǐ fēi xiāng ní。

duō jiē shì yǔ huà rén yù,gōng diàn pán yù qióng yān fēi。

yīng fáng ruǐ qiè hào wú jí,dāng guān jiǔ hǔ hé yóu kuī。

xiān láng yāo kè zì qīng dàn,qù ruò xiù hù lín jiāng méi。

xiàng lái tóng shì làn kē kè,shí liáng kuà yě zhǎng hóng chuí。

dēng chén wèi biàn qī méng gài,qí nián yù cǎi sān huá zhī。

shòu shū hū zuò ruǐ zhū lì,yún zhuàn qǐ tè chuán méng wēi。

gù rén yī xiào gòng qīng jǐng,cháng tán qū jǐn jiē shān yí。

ér yú zhǔ bǐng běi chuāng wò,zhèng zuò shì wǎng chán mián zhī。

zǎo guā lín pú bù tóng jǔ,dàn jiàn cǎi bǐ fāng jiāo chí。

xiāo rán fǔ yǎng zài huán dǔ,qióng xiàng bī zè réng xuān bēi。

gāo táng xiū zhú jì xiá xiǎng,kuàng pēng xuě rǔ diào qīng sī。

jìng xū xiá rì yī xún shèng,yǎn zhōng chén mèi kōng chéng wéi。

作者介绍

程俱

宋 · 1078年 - 1144年

宋衢州开化人,字致道,号北山。以外祖邓润甫荫补吴江县主簿。徽宗宣和二年赐上舍出身。高宗建炎中为太常少卿,知秀州。绍兴初,为秘书少监,上《麟台故事》,擢中书舍人兼侍讲。提举江州太平观,除徽猷阁待制。后秦桧荐领史事,力辞不就。善为制诰。工诗文,风格典雅。有《北山小集》。

查看全部作品 →