高观谷

轰雷叠鼓响前峰,来自彤云翠蔼中。

洞壑积阴成气象,鬼神凭暗弄威风。

喷崖雨露千寻湿,落石珠玑万颗红。

纵有虬龙难驻足,还应不是旱时功。

拼音

hōng léi dié gǔ xiǎng qián fēng,lái zì tóng yún cuì ǎi zhōng。

dòng hè jī yīn chéng qì xiàng,guǐ shén píng àn nòng wēi fēng。

pēn yá yǔ lù qiān xún shī,luò shí zhū jī wàn kē hóng。

zòng yǒu qiú lóng nán zhù zú,hái yīng bù shì hàn shí gōng。

作者介绍

程颢

宋 · 1032年 - 1085年

程颢(hào),字伯淳,学者称明道先生。世居中山,后从开封徙河南(今河南洛阳)。北宋哲学家、教育家、诗人和北宋理学的奠基者。

查看全部作品 →