次韵和松径

行人旱亢日,共荫苍烟姿。

岂识雪霜心,但轻蝼蚁皮。

中为栋梁用,莫叹斧斤迟。

樗柳尽牺象,后凋终不衰。

拼音

xíng rén hàn kàng rì,gòng yīn cāng yān zī。

qǐ shí xuě shuāng xīn,dàn qīng lóu yǐ pí。

zhōng wèi dòng liáng yòng,mò tàn fǔ jīn chí。

chū liǔ jǐn xī xiàng,hòu diāo zhōng bù shuāi。

作者介绍

黄庶

宋 · ? - ?

宋洪州分宁人,字亚父。黄湜子。仁宗庆历二年进士。历佐一府三州,皆为从事。后摄知康州。工诗。有《伐檀集》。

查看全部作品 →