伏睹禁林新成盛事辄思歌咏不避荒芜上李学士

禁庭多士列华簪,严乐辉光冠古今。

御笔腾骧题玉署,宸章照耀咏辞林。

虚堂挂后传千载,翠琰刊成直万金。

振复文明知圣作,尊崇儒术见天心。

增修一院烟霞丽,曲宴群英雨露深。

自我昌朝为盛事,鳌山清峻重难寻。

拼音

jìn tíng duō shì liè huá zān,yán lè huī guāng guān gǔ jīn。

yù bǐ téng xiāng tí yù shǔ,chén zhāng zhào yào yǒng cí lín。

xū táng guà hòu chuán qiān zài,cuì yǎn kān chéng zhí wàn jīn。

zhèn fù wén míng zhī shèng zuò,zūn chóng rú shù jiàn tiān xīn。

zēng xiū yī yuàn yān xiá lì,qū yàn qún yīng yǔ lù shēn。

zì wǒ chāng cháo wèi shèng shì,áo shān qīng jùn zhòng nán xún。

作者介绍

李沆

宋 · 947年 - 1004年

宋洺州肥乡人,字太初。李炳子。太宗太平兴国五年进士。累除右补阙、知制诰。淳化二年拜参知政事。罢知河南府,迁礼部侍郎兼太子宾客。真宗即位,复参知政事。咸平初加平章事、监修国史,累加尚书右仆射。为相恪守条制,反对任用浮薄喜事者,常以四方艰难奏闻,戒帝侈心,时称“圣相”。

查看全部作品 →