白发吟

明发览青铜,寸白坠华簪。

悬知不能免,岂意遽见侵。

忆昔随群儿,总角混青衿。

纵弱不好弄,既冠知惜阴。

时开磊块胸,浇之以古今。

二十偕计书,进士路攲嵚。

迟迟十四年,一第酬苦心。

今年已六六,暮景来骎骎。

一发照我眸,众发立森森。

忽然一失笑,政要渠相寻。

有田愿种玉,有腰愿垂金。

富贵岂不好,劳鹿那能禁。

何如一床书,侑之绿绮琴。

远参兰茝香,清玩山水音。

高歌月满架,醉卧斗横参。

待教头半白,挂冠老山林。

饮犊青草浦,盟鸥白沙浔。

凭虚唤张陆,听我白发吟。

拼音

míng fā lǎn qīng tóng,cùn bái zhuì huá zān。

xuán zhī bù néng miǎn,qǐ yì jù jiàn qīn。

yì xī suí qún ér,zǒng jiǎo hùn qīng jīn。

zòng ruò bù hǎo nòng,jì guān zhī xī yīn。

shí kāi lěi kuài xiōng,jiāo zhī yǐ gǔ jīn。

èr shí xié jì shū,jìn shì lù qī qīn。

chí chí shí sì nián,yī dì chóu kǔ xīn。

jīn nián yǐ liù liù,mù jǐng lái qīn qīn。

yī fā zhào wǒ móu,zhòng fā lì sēn sēn。

hū rán yī shī xiào,zhèng yào qú xiāng xún。

yǒu tián yuàn zhǒng yù,yǒu yāo yuàn chuí jīn。

fù guì qǐ bù hǎo,láo lù nà néng jìn。

hé rú yī chuáng shū,yòu zhī lǜ qǐ qín。

yuǎn cān lán chǎi xiāng,qīng wán shān shuǐ yīn。

gāo gē yuè mǎn jià,zuì wò dòu héng cān。

dài jiào tóu bàn bái,guà guān lǎo shān lín。

yǐn dú qīng cǎo pǔ,méng ōu bái shā xún。

píng xū huàn zhāng lù,tīng wǒ bái fā yín。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →