白发叹

日月转四时,团团辗清昊。

人生一世间,轻尘栖弱草。

寒暑不相贷,容鬓岂常好。

嗟予涉世纷,闻道苦不早。

尘劳纵掀簸,冉冉风中葆。

行年将四十,素标已插脑。

星星才数茎,烂熳色胜缟。

耘镊虽暂无,安能遏衰槁。

黄精似可饵,已白恐难扫。

幸有琴心文,真诀堪却老。

华池溉隐芝,青青可常保。

斯理不吾欺,从今勤探讨。

要当验他时,难为常人道。

拼音

rì yuè zhuǎn sì shí,tuán tuán niǎn qīng hào。

rén shēng yī shì jiān,qīng chén qī ruò cǎo。

hán shǔ bù xiāng dài,róng bìn qǐ cháng hǎo。

jiē yǔ shè shì fēn,wén dào kǔ bù zǎo。

chén láo zòng xiān bǒ,rǎn rǎn fēng zhōng bǎo。

xíng nián jiāng sì shí,sù biāo yǐ chā nǎo。

xīng xīng cái shù jīng,làn màn sè shèng gǎo。

yún niè suī zàn wú,ān néng è shuāi gǎo。

huáng jīng shì kě ěr,yǐ bái kǒng nán sǎo。

xìng yǒu qín xīn wén,zhēn jué kān què lǎo。

huá chí gài yǐn zhī,qīng qīng kě cháng bǎo。

sī lǐ bù wú qī,cóng jīn qín tàn tǎo。

yào dāng yàn tā shí,nán wèi cháng rén dào。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →