题江郎石

崒嵂天外来,生平眼不识。

道傍问行人,指此为何石。

云是江郎神,兹地显灵迹。

岳渎孕精灵,阴阳陶器质。

壁立千万仞,葱然翠欲滴。

缥缈出尘寰,上与太清迫。

伏如蛟龙蟠,耸如麒麟逸。

开如旌旗扬,敛如圭绶直。

交酬如大宾,相敬见颜色。

特立如正女,斋庄不可昵。

勇如毛大夫,囊锥推颖出。

烈如蔺相如,挺身卫全璧。

劲如傅介子,叱咤在三尺。

直如太史公,巉岩操史笔。

裒萃许精英,状出大奇特。

谁言造化工,于物无雕刻。

我来揖清标,倚杖立叹息。

年来天柱倾,谁是扶持力。

愿移此灵根,支拄天西北。

三光五岳气,要使合为一。

血食千万年,与国同无极。

拼音

zú lǜ tiān wài lái,shēng píng yǎn bù shí。

dào bàng wèn xíng rén,zhǐ cǐ wèi hé shí。

yún shì jiāng láng shén,zī dì xiǎn líng jì。

yuè dú yùn jīng líng,yīn yáng táo qì zhì。

bì lì qiān wàn rèn,cōng rán cuì yù dī。

piāo miǎo chū chén huán,shàng yǔ tài qīng pò。

fú rú jiāo lóng pán,sǒng rú qí lín yì。

kāi rú jīng qí yáng,liǎn rú guī shòu zhí。

jiāo chóu rú dà bīn,xiāng jìng jiàn yán sè。

tè lì rú zhèng nǚ,zhāi zhuāng bù kě nì。

yǒng rú máo dà fū,náng zhuī tuī yǐng chū。

liè rú lìn xiāng rú,tǐng shēn wèi quán bì。

jìn rú fù jiè zi,chì zhà zài sān chǐ。

zhí rú tài shǐ gōng,chán yán cāo shǐ bǐ。

póu cuì xǔ jīng yīng,zhuàng chū dà qí tè。

shuí yán zào huà gōng,yú wù wú diāo kè。

wǒ lái yī qīng biāo,yǐ zhàng lì tàn xī。

nián lái tiān zhù qīng,shuí shì fú chí lì。

yuàn yí cǐ líng gēn,zhī zhǔ tiān xī běi。

sān guāng wǔ yuè qì,yào shǐ hé wèi yī。

xuè shí qiān wàn nián,yǔ guó tóng wú jí。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →