送表弟陈一鸣尧章入京

科目狭为途,英雄多短气。

宾贤诏一颁,应举纷如猬。

低心逐时趋,练语避忌讳。

得者固侥逾,失者徒歔欷。

巨鳞不上钩,修翼不入罻。

乡选亦孔艰,计台征以汇。

我尝校兰省,厥岁在乙未。

时收甲乙科,多是戊己尉。

国步矧多艰,志士发长喟。

襄蜀涨氛妖,江淮方鼎沸。

毛锥无能为,长剑使人畏。

朝能立寸功,暮可攫富贵。

二子趋玉京,道远不吝费。

进身假梯媒,流品孰泾渭。

世科藉此登,亲望始宽慰。

老我谬忧时,周嫠遑恤纬。

诸公忌生语,悉力攻谤诽。

藿食可充饥,荷裳尚堪衣。

功名付君等,山林吾有味。

拼音

kē mù xiá wèi tú,yīng xióng duō duǎn qì。

bīn xián zhào yī bān,yīng jǔ fēn rú wèi。

dī xīn zhú shí qū,liàn yǔ bì jì huì。

dé zhě gù jiǎo yú,shī zhě tú xū xī。

jù lín bù shàng gōu,xiū yì bù rù wèi。

xiāng xuǎn yì kǒng jiān,jì tái zhēng yǐ huì。

wǒ cháng xiào lán shěng,jué suì zài yǐ wèi。

shí shōu jiǎ yǐ kē,duō shì wù jǐ wèi。

guó bù shěn duō jiān,zhì shì fā zhǎng kuì。

xiāng shǔ zhǎng fēn yāo,jiāng huái fāng dǐng fèi。

máo zhuī wú néng wèi,zhǎng jiàn shǐ rén wèi。

cháo néng lì cùn gōng,mù kě jué fù guì。

èr zi qū yù jīng,dào yuǎn bù lìn fèi。

jìn shēn jiǎ tī méi,liú pǐn shú jīng wèi。

shì kē jí cǐ dēng,qīn wàng shǐ kuān wèi。

lǎo wǒ miù yōu shí,zhōu lí huáng xù wěi。

zhū gōng jì shēng yǔ,xī lì gōng bàng fěi。

huò shí kě chōng jī,hé shang shàng kān yī。

gōng míng fù jūn děng,shān lín wú yǒu wèi。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →