送春有感

东君行趣装,桃李事如梦。

蝶懒欲息游,莺老不好弄。

残红正可怜,更禁风雨送。

榆荚羞独飞,却恼杨花共。

去年于此时,客食红尘鬨。

眼看豪侠儿,跃马青丝鞚。

美姝舞娉婷,吹箫来紫凤。

开樽六一亭,偃盖飞来洞。

我亦强行吟,诗成和者众。

时序易推移,人事少闲空。

翻思年时乐,已如耳边哄。

清晓坐孤寺,晴曦照华栋。

沙平嘴带鸥,山远腰横蝀。

阅书眼倍明,拈笔手犹冻。

扫地焚甲煎,呼童开腊瓮。

汲井得甘泉,瀹茗试新贡。

短章写我怀,谩遣儿曹讽。

拼音

dōng jūn xíng qù zhuāng,táo lǐ shì rú mèng。

dié lǎn yù xī yóu,yīng lǎo bù hǎo nòng。

cán hóng zhèng kě lián,gèng jìn fēng yǔ sòng。

yú jiá xiū dú fēi,què nǎo yáng huā gòng。

qù nián yú cǐ shí,kè shí hóng chén hòng。

yǎn kàn háo xiá ér,yuè mǎ qīng sī kòng。

měi shū wǔ pīng tíng,chuī xiāo lái zǐ fèng。

kāi zūn liù yī tíng,yǎn gài fēi lái dòng。

wǒ yì qiáng xíng yín,shī chéng hé zhě zhòng。

shí xù yì tuī yí,rén shì shǎo xián kōng。

fān sī nián shí lè,yǐ rú ěr biān hǒng。

qīng xiǎo zuò gū sì,qíng xī zhào huá dòng。

shā píng zuǐ dài ōu,shān yuǎn yāo héng dōng。

yuè shū yǎn bèi míng,niān bǐ shǒu yóu dòng。

sǎo dì fén jiǎ jiān,hū tóng kāi là wèng。

jí jǐng dé gān quán,yuè míng shì xīn gòng。

duǎn zhāng xiě wǒ huái,mán qiǎn ér cáo fěng。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →