寿方右史德顺大琮生朝

大哉天地仁,生意无尽藏。

芳春三月时,五阳正敷畅。

在卦则为夬,泽下于天上。

笃生万人英,出应苍生望。

退然处乡闾,温恭加直谅。

万顷波汪汪,一团和盎盎。

凛然立朝廷,谠论动旒纩。

张胆输荩忠,赪颜斥庸妄。

宁为凤鸣阳,不作马立仗。

玉皇笑点头,谏疏堪屏障。

谗者何人斯,严科欲监谤。

纲常尽斁沦,天日忍欺诳。

白璧污苍蝇,鸣珂辞翠阆。

膏屯施未光,干蛊遂高尚。

郭外新结庐,野色耽虚旷。

积书遗儿孙,开斝延辈行。

及此绂麟旦,仙壶敞方丈。

台宿焕祥辉,矞云宾景贶。

有客前称觥,致词太豪放。

海内今何时,四面波涛涨。

督府册元戎,庙坐辕门帐。

妖氛不能清,恻焉赖汝将。

都堂留一老,手携灵寿杖。

颠危不能扶,又焉用彼相。

时流忌生语,相顾效哑瘴。

回首忆端平,芳菲仅一饷。

大号正扬庭,一阴敢阳抗。

治少乱日多,古今同证状。

公抱葵藿心,未忘太阳向。

天运有推移,阴阳迭摩荡。

夬进则为乾,群龙神气王。

公主善类盟,任重在力量。

周道当中兴,方叔犹必壮。

松茂宜柏悦,吕鸣因律唱。

唤起矍铄翁,吾军亦可张。

壶山献宝熏,寿水足醇酿。

一瓣虬吐烟,一吸鲸吞浪。

寿公乃寿国,他语徒冗长。

玉鼎愿精调,金瓯保无恙。

拼音

dà zāi tiān dì rén,shēng yì wú jǐn cáng。

fāng chūn sān yuè shí,wǔ yáng zhèng fū chàng。

zài guà zé wèi guài,zé xià yú tiān shàng。

dǔ shēng wàn rén yīng,chū yīng cāng shēng wàng。

tuì rán chù xiāng lǘ,wēn gōng jiā zhí liàng。

wàn qǐng bō wāng wāng,yī tuán hé àng àng。

lǐn rán lì cháo tíng,dǎng lùn dòng liú kuàng。

zhāng dǎn shū jìn zhōng,chēng yán chì yōng wàng。

níng wèi fèng míng yáng,bù zuò mǎ lì zhàng。

yù huáng xiào diǎn tóu,jiàn shū kān píng zhàng。

chán zhě hé rén sī,yán kē yù jiān bàng。

gāng cháng jǐn yì lún,tiān rì rěn qī kuáng。

bái bì wū cāng yíng,míng kē cí cuì láng。

gāo tún shī wèi guāng,gàn gǔ suì gāo shàng。

guō wài xīn jié lú,yě sè dān xū kuàng。

jī shū yí ér sūn,kāi jiǎ yán bèi xíng。

jí cǐ fú lín dàn,xiān hú chǎng fāng zhàng。

tái sù huàn xiáng huī,yù yún bīn jǐng kuàng。

yǒu kè qián chēng gōng,zhì cí tài háo fàng。

hǎi nèi jīn hé shí,sì miàn bō tāo zhǎng。

dū fǔ cè yuán róng,miào zuò yuán mén zhàng。

yāo fēn bù néng qīng,cè yān lài rǔ jiāng。

dōu táng liú yī lǎo,shǒu xié líng shòu zhàng。

diān wēi bù néng fú,yòu yān yòng bǐ xiāng。

shí liú jì shēng yǔ,xiāng gù xiào yǎ zhàng。

huí shǒu yì duān píng,fāng fēi jǐn yī xiǎng。

dà hào zhèng yáng tíng,yī yīn gǎn yáng kàng。

zhì shǎo luàn rì duō,gǔ jīn tóng zhèng zhuàng。

gōng bào kuí huò xīn,wèi wàng tài yáng xiàng。

tiān yùn yǒu tuī yí,yīn yáng dié mó dàng。

guài jìn zé wèi qián,qún lóng shén qì wáng。

gōng zhǔ shàn lèi méng,rèn zhòng zài lì liàng。

zhōu dào dāng zhōng xīng,fāng shū yóu bì zhuàng。

sōng mào yí bǎi yuè,lǚ míng yīn lǜ chàng。

huàn qǐ jué shuò wēng,wú jūn yì kě zhāng。

hú shān xiàn bǎo xūn,shòu shuǐ zú chún niàng。

yī bàn qiú tǔ yān,yī xī jīng tūn làng。

shòu gōng nǎi shòu guó,tā yǔ tú rǒng zhǎng。

yù dǐng yuàn jīng diào,jīn ōu bǎo wú yàng。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →