书怀奉简黄成甫史君

忆昔绍定元,被命考廷策。

偶过袁君房,玉墀日将夕。

案头得君文,喜跃越三百。

张烛朗诵之,相与手加额。

若人作抡魁,馀子当辟易。

时有详定官,嫌君多指斥。

众默余独争,言厉面发赤。

紫宸一传胪,璧水推巨擘。

诸君始相贺,时相颇不怿。

爰有小人儒,从旁肆蜂螫。

谏官工逢迎,霜简肆捃摭。

此事人能言,本末甚明白。

暨于端平初,天夺老奸魄。

散地起忠良,丘园纷束帛。

君老登瀛洲,讲筵赐重席。

余亦试玉堂,朝有愈之迹。

啜茶熏玉虬,投饼呼金鲫。

同校南宫文,等是西山客。

无何阵脚动,君出为方伯。

馆中失名流,我辈苦叹惜。

西山遽仙去,局面日改革。

余入对未央,苦语出肝膈。

淮南冤未消,元载家当籍。

外党分牛李,内宠怙秦虢。

臣愚怀隐忧,厚地其敢蹐。

虎须敢一编,龙鳞敢一逆。

自信填海隅,复中含沙射。

移舟返蓬莱,伏隩甘冰檗。

君正舞莱衣,清香笼画戟。

年丰富红仓,风顺多琛舶。

我舍抵是州,相望才四驿。

幽栖懒及门,一再通书尺。

起家倅漳滨,始访二千石。

居官未半期,台评又寻摘。

既罹关虎嗔,宜有人猫厄。

归途抵温陵,除夜大促迫。

所亲有室庐,许我相假借。

莲灯看烂红,柏酒浮重碧。

去家差不远,朋旧来络绎。

雌堂在何许,一望弱水隔。

山鬼巧揶揄,室人交遍谪。

平生重名检,义利最知择。

冷眼视舆金,宝身甚拱璧。

世途赫赫炎,众手所共炙。

谁能效李锥,作计事钻刺。

蒲葵安可常,秋至辄抛掷。

贵贱见交情,书门何怪翟。

趋时岂不好,嗜古业成癖。

群飞任刺天,甘剪笼中翮。

丈夫身计轻,忧国愁如积。

向欲恢三京,今日蹙五百。

西蜀断咽喉,北军患肘腋。

流民满京师,戾气成疾疫。

强寇恣咆哮,行人饱需索。

廷绅倒手版,淮帅羞巾帼。

南海下蒲轮,西人望衮舄。

病剧乏良医,棋危需善弈。

君行觐清光,何策输忠益。

急须息边尘,徐可寿国脉。

任责属诸贤,臞儒老山泽。

拼音

yì xī shào dìng yuán,bèi mìng kǎo tíng cè。

ǒu guò yuán jūn fáng,yù chí rì jiāng xī。

àn tóu dé jūn wén,xǐ yuè yuè sān bǎi。

zhāng zhú lǎng sòng zhī,xiāng yǔ shǒu jiā é。

ruò rén zuò lūn kuí,yú zi dāng pì yì。

shí yǒu xiáng dìng guān,xián jūn duō zhǐ chì。

zhòng mò yú dú zhēng,yán lì miàn fā chì。

zǐ chén yī chuán lú,bì shuǐ tuī jù bāi。

zhū jūn shǐ xiāng hè,shí xiāng pǒ bù yì。

yuán yǒu xiǎo rén rú,cóng páng sì fēng shì。

jiàn guān gōng féng yíng,shuāng jiǎn sì jùn zhí。

cǐ shì rén néng yán,běn mò shén míng bái。

jì yú duān píng chū,tiān duó lǎo jiān pò。

sàn dì qǐ zhōng liáng,qiū yuán fēn shù bó。

jūn lǎo dēng yíng zhōu,jiǎng yán cì zhòng xí。

yú yì shì yù táng,cháo yǒu yù zhī jì。

chuài chá xūn yù qiú,tóu bǐng hū jīn jì。

tóng xiào nán gōng wén,děng shì xī shān kè。

wú hé zhèn jiǎo dòng,jūn chū wèi fāng bó。

guǎn zhōng shī míng liú,wǒ bèi kǔ tàn xī。

xī shān jù xiān qù,jú miàn rì gǎi gé。

yú rù duì wèi yāng,kǔ yǔ chū gān gé。

huái nán yuān wèi xiāo,yuán zài jiā dāng jí。

wài dǎng fēn niú lǐ,nèi chǒng hù qín guó。

chén yú huái yǐn yōu,hòu dì qí gǎn jí。

hǔ xū gǎn yī biān,lóng lín gǎn yī nì。

zì xìn tián hǎi yú,fù zhōng hán shā shè。

yí zhōu fǎn péng lái,fú ào gān bīng bò。

jūn zhèng wǔ lái yī,qīng xiāng lóng huà jǐ。

nián fēng fù hóng cāng,fēng shùn duō chēn bó。

wǒ shě dǐ shì zhōu,xiāng wàng cái sì yì。

yōu qī lǎn jí mén,yī zài tōng shū chǐ。

qǐ jiā cuì zhāng bīn,shǐ fǎng èr qiān shí。

jū guān wèi bàn qī,tái píng yòu xún zhāi。

jì lí guān hǔ chēn,yí yǒu rén māo è。

guī tú dǐ wēn líng,chú yè dà cù pò。

suǒ qīn yǒu shì lú,xǔ wǒ xiāng jiǎ jiè。

lián dēng kàn làn hóng,bǎi jiǔ fú zhòng bì。

qù jiā chà bù yuǎn,péng jiù lái luò yì。

cí táng zài hé xǔ,yī wàng ruò shuǐ gé。

shān guǐ qiǎo yé yú,shì rén jiāo biàn zhé。

píng shēng zhòng míng jiǎn,yì lì zuì zhī zé。

lěng yǎn shì yú jīn,bǎo shēn shén gǒng bì。

shì tú hè hè yán,zhòng shǒu suǒ gòng zhì。

shuí néng xiào lǐ zhuī,zuò jì shì zuān cì。

pú kuí ān kě cháng,qiū zhì zhé pāo zhì。

guì jiàn jiàn jiāo qíng,shū mén hé guài dí。

qū shí qǐ bù hǎo,shì gǔ yè chéng pǐ。

qún fēi rèn cì tiān,gān jiǎn lóng zhōng hé。

zhàng fū shēn jì qīng,yōu guó chóu rú jī。

xiàng yù huī sān jīng,jīn rì cù wǔ bǎi。

xī shǔ duàn yàn hóu,běi jūn huàn zhǒu yè。

liú mín mǎn jīng shī,lì qì chéng jí yì。

qiáng kòu zì páo xiāo,xíng rén bǎo xū suǒ。

tíng shēn dào shǒu bǎn,huái shuài xiū jīn guó。

nán hǎi xià pú lún,xī rén wàng gǔn xì。

bìng jù fá liáng yī,qí wēi xū shàn yì。

jūn xíng jìn qīng guāng,hé cè shū zhōng yì。

jí xū xī biān chén,xú kě shòu guó mài。

rèn zé shǔ zhū xián,qú rú lǎo shān zé。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →