还毡行

老屋数十椽,下湿上又破。

无端野狐精,昏夜入为盗。

窃我三重毡,目之为奇货。

持以献朱门,曰此堪媚灶。

自余失此物,志意不少挫。

苦节凌岁寒,羞颜薄时好。

命义守大闲,潜深仍伏澳。

客从北方来,特以吉语告。

旧物将见还,前甑元不堕。

余笑与客言,的有此说么。

孔光坐广堂,当局已昏耄。

余尝对天仗,正色数渠过。

其心不能容,未免含疾媢。

石显在宫闱,威福弄幽奥。

余又疏击之,见面定渠唾。

其术方盛行,及此必图报。

客乃宽余心,少安谨勿躁。

圣主赦宿愆,仁恩等天帱。

昭相爱善类,德量如海大。

谗者害莫成,匪伊毡自到。

未几符其言,客喜相问劳。

劝客勿为喜,我且为时悼。

米石三十千,杭人死饥饿。

敌寨七百里,淮人共斩剉。

窖雪飞无留,融风扇炎燥。

潮汐来无时,民庐陷泥涝。

旱魃肆陆梁,妖禽辄鸣噪。

殒星光射人,雨雹威尤暴。

地轴疑翻腾,乾文讶颠倒。

昔余出硬语,万死敢一冒。

廷臣诮云狂,相国嫌愈傲。

不幸期年间,前言多践蹈。

今居山泽中,日向苍穹祷。

一愿雨旸时,田畴足粳?。

二愿干弋休,边境息巡逻。

庶几老馀生,农圃得自课。

保此狂生名,比方散人号。

不然瞻四方,欲往谁前导。

虽粟不得食,况有毡可卧。

人品有高卑,才气分锐惰。

嗟我甚低垂,赖君起吾懦。

拼音

lǎo wū shù shí chuán,xià shī shàng yòu pò。

wú duān yě hú jīng,hūn yè rù wèi dào。

qiè wǒ sān zhòng zhān,mù zhī wèi qí huò。

chí yǐ xiàn zhū mén,yuē cǐ kān mèi zào。

zì yú shī cǐ wù,zhì yì bù shǎo cuò。

kǔ jié líng suì hán,xiū yán báo shí hǎo。

mìng yì shǒu dà xián,qián shēn réng fú ào。

kè cóng běi fāng lái,tè yǐ jí yǔ gào。

jiù wù jiāng jiàn hái,qián zèng yuán bù duò。

yú xiào yǔ kè yán,de yǒu cǐ shuō me。

kǒng guāng zuò guǎng táng,dāng jú yǐ hūn mào。

yú cháng duì tiān zhàng,zhèng sè shù qú guò。

qí xīn bù néng róng,wèi miǎn hán jí mào。

shí xiǎn zài gōng wéi,wēi fú nòng yōu ào。

yú yòu shū jī zhī,jiàn miàn dìng qú tuò。

qí shù fāng shèng xíng,jí cǐ bì tú bào。

kè nǎi kuān yú xīn,shǎo ān jǐn wù zào。

shèng zhǔ shè sù qiān,rén ēn děng tiān chóu。

zhāo xiāng ài shàn lèi,dé liàng rú hǎi dà。

chán zhě hài mò chéng,fěi yī zhān zì dào。

wèi jǐ fú qí yán,kè xǐ xiāng wèn láo。

quàn kè wù wèi xǐ,wǒ qiě wèi shí dào。

mǐ shí sān shí qiān,háng rén sǐ jī è。

dí zhài qī bǎi lǐ,huái rén gòng zhǎn cuò。

jiào xuě fēi wú liú,róng fēng shàn yán zào。

cháo xī lái wú shí,mín lú xiàn ní lào。

hàn bá sì lù liáng,yāo qín zhé míng zào。

yǔn xīng guāng shè rén,yǔ báo wēi yóu bào。

dì zhóu yí fān téng,qián wén yà diān dào。

xī yú chū yìng yǔ,wàn sǐ gǎn yī mào。

tíng chén qiào yún kuáng,xiāng guó xián yù ào。

bù xìng qī nián jiān,qián yán duō jiàn dǎo。

jīn jū shān zé zhōng,rì xiàng cāng qióng dǎo。

yī yuàn yǔ yáng shí,tián chóu zú jīng。

èr yuàn gàn yì xiū,biān jìng xī xún luó。

shù jǐ lǎo yú shēng,nóng pǔ dé zì kè。

bǎo cǐ kuáng shēng míng,bǐ fāng sàn rén hào。

bù rán zhān sì fāng,yù wǎng shuí qián dǎo。

suī sù bù dé shí,kuàng yǒu zhān kě wò。

rén pǐn yǒu gāo bēi,cái qì fēn ruì duò。

jiē wǒ shén dī chuí,lài jūn qǐ wú nuò。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →