述梦

午枕避尘嚣,梦乘银潢槎。

好风吹衣袂,堕我天之涯。

群仙赴号召,骖凤来香车。

一见如故旧,丝麟酌流霞。

或鞭石为羊,或握枣如瓜。

中有汗漫生,盘礴埋丹砂。

谁言仙有道,挟术相矜夸。

顾我亦可学,正坐一念差。

我笑谢之言,仙凡各有家。

悠悠御风还,聚散如团沙。

绳床一欠伸,兹游真幻耶。

咄咄置勿论,呼童煮新茶。

拼音

wǔ zhěn bì chén xiāo,mèng chéng yín huáng chá。

hǎo fēng chuī yī mèi,duò wǒ tiān zhī yá。

qún xiān fù hào zhào,cān fèng lái xiāng chē。

yī jiàn rú gù jiù,sī lín zhuó liú xiá。

huò biān shí wèi yáng,huò wò zǎo rú guā。

zhōng yǒu hàn màn shēng,pán bó mái dān shā。

shuí yán xiān yǒu dào,xié shù xiāng jīn kuā。

gù wǒ yì kě xué,zhèng zuò yī niàn chà。

wǒ xiào xiè zhī yán,xiān fán gè yǒu jiā。

yōu yōu yù fēng hái,jù sàn rú tuán shā。

shéng chuáng yī qiàn shēn,zī yóu zhēn huàn yé。

duō duō zhì wù lùn,hū tóng zhǔ xīn chá。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →