闻倪尚书赴诏

老倪昔以戆去国,时无一语为王留。

自从医国失扁鹊,民之瘼矣矧可瘳。

满朝争慕舌为柔,忍耻戴天事世仇。

间有一念及王事,祇能低头效楚囚。

汉家朝得一汲直,淮南即日干戈休。

夷甫清谈倡薄俗,坐视平陆沉神州。

残寇六年污京汴,群鱼假息釜中游。

陛下至仁一南北,天假机会忍不投。

顾盼左右求所倚,张仲孝友吾故侯。

亟下一纸起高卧,明堂一柱清庙球。

书生闻诏喜不寐,江左有人吾何忧。

翻思死者不可生,谁为中兴壮其猷。

未必军中有老范,且乞王所容居州。

拼音

lǎo ní xī yǐ gàng qù guó,shí wú yī yǔ wèi wáng liú。

zì cóng yī guó shī biǎn què,mín zhī mò yǐ shěn kě chōu。

mǎn cháo zhēng mù shé wèi róu,rěn chǐ dài tiān shì shì chóu。

jiān yǒu yī niàn jí wáng shì,qí néng dī tóu xiào chǔ qiú。

hàn jiā cháo dé yī jí zhí,huái nán jí rì gàn gē xiū。

yí fǔ qīng tán chàng báo sú,zuò shì píng lù chén shén zhōu。

cán kòu liù nián wū jīng biàn,qún yú jiǎ xī fǔ zhōng yóu。

bì xià zhì rén yī nán běi,tiān jiǎ jī huì rěn bù tóu。

gù pàn zuǒ yòu qiú suǒ yǐ,zhāng zhòng xiào yǒu wú gù hóu。

jí xià yī zhǐ qǐ gāo wò,míng táng yī zhù qīng miào qiú。

shū shēng wén zhào xǐ bù mèi,jiāng zuǒ yǒu rén wú hé yōu。

fān sī sǐ zhě bù kě shēng,shuí wèi zhōng xīng zhuàng qí yóu。

wèi bì jūn zhōng yǒu lǎo fàn,qiě qǐ wáng suǒ róng jū zhōu。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →