阙题

拙成可抵万金璧。从古至今不偶合,如何二妙一时出。

仆也若调乌鹊鸣,敛翅甘受黄鹤擘。自从手授大雅文,孺子低头拜黄石。

数韵未足写形容,先生响报何捷疾。儿娇胜拾隋氏珠,母喜如捧毛生檄。

自怜生长通德乡,每沐达尊垂异识。为题碑刻墨未干,招入诗盟笔尤特。

前无宋艳与班香,奄有庾清兼鲍逸。岁晚家食谁与娱,持此可慰风雨夕。

先生自取太劳谦,提奖孤寒美多溢。大匠旁观自汗颜,伯乐一顾价增百。

琴堂闻亦有妙赓,迄遣奚奴为物色。当官多是废言诗,敏手何曾妨霹雳。

拼音

zhuō chéng kě dǐ wàn jīn bì。cóng gǔ zhì jīn bù ǒu hé,rú hé èr miào yī shí chū。

pū yě ruò diào wū què míng,liǎn chì gān shòu huáng hè bāi。zì cóng shǒu shòu dà yǎ wén,rú zi dī tóu bài huáng shí。

shù yùn wèi zú xiě xíng róng,xiān shēng xiǎng bào hé jié jí。ér jiāo shèng shí suí shì zhū,mǔ xǐ rú pěng máo shēng xí。

zì lián shēng zhǎng tōng dé xiāng,měi mù dá zūn chuí yì shí。wèi tí bēi kè mò wèi gàn,zhāo rù shī méng bǐ yóu tè。

qián wú sòng yàn yǔ bān xiāng,yǎn yǒu yǔ qīng jiān bào yì。suì wǎn jiā shí shuí yǔ yú,chí cǐ kě wèi fēng yǔ xī。

xiān shēng zì qǔ tài láo qiān,tí jiǎng gū hán měi duō yì。dà jiàng páng guān zì hàn yán,bó lè yī gù jià zēng bǎi。

qín táng wén yì yǒu miào gēng,qì qiǎn xī nú wèi wù sè。dāng guān duō shì fèi yán shī,mǐn shǒu hé céng fáng pī lì。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →