题听蛙轩

白杜诗人大方家,诗两牛腰书五车。高谈世事坐扪虱,大扁丈室名听蛙。

我见东野低头拜,三年未了听蛙债。蛙有何好君赏音,从黾得蛙自尊大。

君胡不听高冈丹凤鸣,又胡不听华亭鹤唳声。答云二物不间出,吾与此蛙别有情。

年来凤去避矰弋,梧桐其栖竹其食。有时伸喙鸣朝阳,反被妖乌豪鹞击。

鹤亦远引归辽东,无缘得近华清宫。纵鸣九皋许嘹唳,流矢伤翼愁天翁。

不如且听蛙声好,唤回梦觉春池早。纵饶翡翠上苕兰,差胜蛩螀啼露草。

王子掉头曰不然,夫君标致如胎仙。富家有子比雏鹓,吾道岂得长迍邅。

不妨少待两三年,一鸣惊人飞冲天。群蛙蜿蠕何足怜,弃置官池任啾喧。

拼音

bái dù shī rén dà fāng jiā,shī liǎng niú yāo shū wǔ chē。gāo tán shì shì zuò mén shī,dà biǎn zhàng shì míng tīng wā。

wǒ jiàn dōng yě dī tóu bài,sān nián wèi le tīng wā zhài。wā yǒu hé hǎo jūn shǎng yīn,cóng mǐn dé wā zì zūn dà。

jūn hú bù tīng gāo gāng dān fèng míng,yòu hú bù tīng huá tíng hè lì shēng。dá yún èr wù bù jiān chū,wú yǔ cǐ wā bié yǒu qíng。

nián lái fèng qù bì zēng yì,wú tóng qí qī zhú qí shí。yǒu shí shēn huì míng cháo yáng,fǎn bèi yāo wū háo yào jī。

hè yì yuǎn yǐn guī liáo dōng,wú yuán dé jìn huá qīng gōng。zòng míng jiǔ gāo xǔ liáo lì,liú shǐ shāng yì chóu tiān wēng。

bù rú qiě tīng wā shēng hǎo,huàn huí mèng jué chūn chí zǎo。zòng ráo fěi cuì shàng sháo lán,chà shèng qióng jiāng tí lù cǎo。

wáng zi diào tóu yuē bù rán,fū jūn biāo zhì rú tāi xiān。fù jiā yǒu zi bǐ chú yuān,wú dào qǐ dé zhǎng zhūn zhān。

bù fáng shǎo dài liǎng sān nián,yī míng jīng rén fēi chōng tiān。qún wā wān rú hé zú lián,qì zhì guān chí rèn jiū xuān。

作者介绍

王迈

宋 · 1184年 - 1248年

南宋诗人,字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(公元1217年)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳熙中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

查看全部作品 →