将如京师和方时敏机宜十二辰歌一首

群儿鼠窃均有遇,老矣自知牛后误。

成功未解斗两虎,援翰徒劳秃千兔。

佩书丱首何龙钟,灵蛇光怪蟠心胸。

马头三千悲远道,羊角万里无高风。

秦歌呜呜楚猴舞,一笑何如共鸡黍。

谋身狗苟君勿嗤,聊戏墨猪书韵语。

拼音

qún ér shǔ qiè jūn yǒu yù,lǎo yǐ zì zhī niú hòu wù。

chéng gōng wèi jiě dòu liǎng hǔ,yuán hàn tú láo tū qiān tù。

pèi shū guàn shǒu hé lóng zhōng,líng shé guāng guài pán xīn xiōng。

mǎ tóu sān qiān bēi yuǎn dào,yáng jiǎo wàn lǐ wú gāo fēng。

qín gē wū wū chǔ hóu wǔ,yī xiào hé rú gòng jī shǔ。

móu shēn gǒu gǒu jūn wù chī,liáo xì mò zhū shū yùn yǔ。

作者介绍

刘一止

宋 · 1078年 - 1160年

刘一止,字行简,号太简居士,湖州归安(今浙江湖州)人。宣和三年进士,累官中书舍人、给事中,以敷文阁直学士致仕。为文敏捷,博学多才,其诗为吕本中、陈与义所叹赏。有《苕溪集》。

查看全部作品 →