读杜工部诗

文物皇唐盛,诗家老杜豪。

雅音还正始,感兴出离骚。

运海张鹏翅,追风骋骥髦。

三春上休苑,八月浙江涛。

璀璨开鲛室,幽深闭虎牢。

金晶神鼎重,玉气霁虹高。

甲马腾千队,戈船下万艘。

吴钩铦莫触,羿彀巧无逃。

远意随孤鸟,雄筋举六鳌。

曲严周庙肃,颂美孔图褒。

世乱多群盗,天遥隔九皋。

途穷伤白发,行在窘青袍。

忧国论时事,司功去谏曹。

七哀同谷寓,一曲锦川遨。

妻子饥寒累,朝廷战伐劳。

倦游徒右席,乐善伐干旄。

旧里归无路,危城至辄遭。

行吟非楚泽,达观念庄濠。

逸思乘秋水,愁肠困浊醪。

耒阳三尺土,谁为剪蓬蒿。

拼音

wén wù huáng táng shèng,shī jiā lǎo dù háo。

yǎ yīn hái zhèng shǐ,gǎn xīng chū lí sāo。

yùn hǎi zhāng péng chì,zhuī fēng chěng jì máo。

sān chūn shàng xiū yuàn,bā yuè zhè jiāng tāo。

cuǐ càn kāi jiāo shì,yōu shēn bì hǔ láo。

jīn jīng shén dǐng zhòng,yù qì jì hóng gāo。

jiǎ mǎ téng qiān duì,gē chuán xià wàn sōu。

wú gōu xiān mò chù,yì gòu qiǎo wú táo。

yuǎn yì suí gū niǎo,xióng jīn jǔ liù áo。

qū yán zhōu miào sù,sòng měi kǒng tú bāo。

shì luàn duō qún dào,tiān yáo gé jiǔ gāo。

tú qióng shāng bái fā,xíng zài jiǒng qīng páo。

yōu guó lùn shí shì,sī gōng qù jiàn cáo。

qī āi tóng gǔ yù,yī qū jǐn chuān áo。

qī zi jī hán lèi,cháo tíng zhàn fá láo。

juàn yóu tú yòu xí,lè shàn fá gàn máo。

jiù lǐ guī wú lù,wēi chéng zhì zhé zāo。

xíng yín fēi chǔ zé,dá guān niàn zhuāng háo。

yì sī chéng qiū shuǐ,chóu cháng kùn zhuó láo。

lěi yáng sān chǐ tǔ,shuí wèi jiǎn péng hāo。

作者介绍

张方平

宋 · 1007年 - 1091年

宋应天宋城人,字安道,号乐全居士。仁宗景祐元年举茂才异等科,复中贤良方正科。历知昆山县,通判睦州。西夏入犯,上平戎十策。历知谏院,论建甚多,主与西夏讲和。累进翰林学士,拜御史中丞,改三司使。出知数州府。英宗治平中召拜翰林学士承旨。神宗即位,拜参知政事,反对任用王安石,极论新法之害。以太子少师致仕。既告老,而论事益切,于用兵、起狱尤反复言之。卒谥文定。有《乐全集》。

查看全部作品 →