无端聚散千形出,本是轻清一气浮。

终古光阴宁变坏,四时景象自迁流。

宝华馥郁周三界,彩仗氤氲过十洲。

远望非烟笼凤阙,近观如穗起龙湫。

馀霞映日晴相照,素练横空晚未收。

迥汉归槎遥泛泛,碧天孤鹤静悠悠。

惊禽逸兽情无待,阵马风樯势莫留。

泗水高歌增感慨,阳台残梦作闲愁。

断虹落照江城暮,澹月疏星禁省秋。

过岭时随樵叟去,傍溪聊伴野僧游。

久阴泱漭重重积,忽霁飘零片片幽。

待物方行嗟滞影,乘波妄触笑虚舟。

仙家五色随鸾驾,海面千寻立蜃楼。

雪意低浓伤旅馆,岁朝黄润喜农畴。

初微触石才肤寸,曾不崇朝遍九州。

生施功成让雷雨,无心却返旧山头。

拼音

wú duān jù sàn qiān xíng chū,běn shì qīng qīng yī qì fú。

zhōng gǔ guāng yīn níng biàn huài,sì shí jǐng xiàng zì qiān liú。

bǎo huá fù yù zhōu sān jiè,cǎi zhàng yīn yūn guò shí zhōu。

yuǎn wàng fēi yān lóng fèng quē,jìn guān rú suì qǐ lóng jiǎo。

yú xiá yìng rì qíng xiāng zhào,sù liàn héng kōng wǎn wèi shōu。

jiǒng hàn guī chá yáo fàn fàn,bì tiān gū hè jìng yōu yōu。

jīng qín yì shòu qíng wú dài,zhèn mǎ fēng qiáng shì mò liú。

sì shuǐ gāo gē zēng gǎn kǎi,yáng tái cán mèng zuò xián chóu。

duàn hóng luò zhào jiāng chéng mù,dàn yuè shū xīng jìn shěng qiū。

guò lǐng shí suí qiáo sǒu qù,bàng xī liáo bàn yě sēng yóu。

jiǔ yīn yāng mǎng zhòng zhòng jī,hū jì piāo líng piàn piàn yōu。

dài wù fāng xíng jiē zhì yǐng,chéng bō wàng chù xiào xū zhōu。

xiān jiā wǔ sè suí luán jià,hǎi miàn qiān xún lì shèn lóu。

xuě yì dī nóng shāng lǚ guǎn,suì cháo huáng rùn xǐ nóng chóu。

chū wēi chù shí cái fū cùn,céng bù chóng cháo biàn jiǔ zhōu。

shēng shī gōng chéng ràng léi yǔ,wú xīn què fǎn jiù shān tóu。

作者介绍

张方平

宋 · 1007年 - 1091年

宋应天宋城人,字安道,号乐全居士。仁宗景祐元年举茂才异等科,复中贤良方正科。历知昆山县,通判睦州。西夏入犯,上平戎十策。历知谏院,论建甚多,主与西夏讲和。累进翰林学士,拜御史中丞,改三司使。出知数州府。英宗治平中召拜翰林学士承旨。神宗即位,拜参知政事,反对任用王安石,极论新法之害。以太子少师致仕。既告老,而论事益切,于用兵、起狱尤反复言之。卒谥文定。有《乐全集》。

查看全部作品 →