读杜诗

杜陵有穷老,白头惟苦吟。

正气自天降,至音感人深。

昭回切云汉,旷眇包古今。

万壑入溟海,一枝成邓林。

掩抑鬼神泣,寂寥星月沈。

珠凭罔象得,玉看晶采寻。

穰穰丰年谷,磊磊殊方琛。

病源问岐伯,兵略须淮阴。

流寓四方路,浩荡平生心。

每览述怀篇,使我清泪淫。

拼音

dù líng yǒu qióng lǎo,bái tóu wéi kǔ yín。

zhèng qì zì tiān jiàng,zhì yīn gǎn rén shēn。

zhāo huí qiè yún hàn,kuàng miǎo bāo gǔ jīn。

wàn hè rù míng hǎi,yī zhī chéng dèng lín。

yǎn yì guǐ shén qì,jì liáo xīng yuè shěn。

zhū píng wǎng xiàng dé,yù kàn jīng cǎi xún。

ráng ráng fēng nián gǔ,lěi lěi shū fāng chēn。

bìng yuán wèn qí bó,bīng lüè xū huái yīn。

liú yù sì fāng lù,hào dàng píng shēng xīn。

měi lǎn shù huái piān,shǐ wǒ qīng lèi yín。

作者介绍

张方平

宋 · 1007年 - 1091年

宋应天宋城人,字安道,号乐全居士。仁宗景祐元年举茂才异等科,复中贤良方正科。历知昆山县,通判睦州。西夏入犯,上平戎十策。历知谏院,论建甚多,主与西夏讲和。累进翰林学士,拜御史中丞,改三司使。出知数州府。英宗治平中召拜翰林学士承旨。神宗即位,拜参知政事,反对任用王安石,极论新法之害。以太子少师致仕。既告老,而论事益切,于用兵、起狱尤反复言之。卒谥文定。有《乐全集》。

查看全部作品 →