酬范思远

阴阳万变始三画,天地大法都九畴。

斯文滥觞日增广,淳源已溃分千流。

举而错之为事业,典诰始勋终乎周。

尼父将圣生无位,一王遗法存春秋。

化成天下文之大,岂事章句矜雕锼。

道经战国遂榛莽,赖汉诸儒勤耘耰。

然其文物比三代,高曾下视云来幽。

唐时师匠多磊落,昌黎把钺为之酋。

姬公端冕明堂位,八门四面群小侯。

嗟时迦老驾异说,吾儒路阻行无邮。

可怜韩子独强介,抗颜不为缁黄羞。

惟余碌碌谬庸者,蓬头风转萍波浮。

出言疏阔触忌讳,倦游四国无人收。

夫君家公世才杰,士林向景称英游。

是故落然来北海,登门如到神仙洲。

贻诗旅人定交分,所期者大将安酬。

爽如高秋望霁景,壮如拔戟逐挟辀。

两敦六瑚见古器,黄钟大吕闻鸣球。

伟哉志趣规取远,古人之善今人仇。

直须摆脱忽回视,远趋董贾为朋俦。

此心可以厚风俗,此文可以扬天休。

誓将它日同利涉,我为之楫君为舟。

拼音

yīn yáng wàn biàn shǐ sān huà,tiān dì dà fǎ dōu jiǔ chóu。

sī wén làn shāng rì zēng guǎng,chún yuán yǐ kuì fēn qiān liú。

jǔ ér cuò zhī wèi shì yè,diǎn gào shǐ xūn zhōng hū zhōu。

ní fù jiāng shèng shēng wú wèi,yī wáng yí fǎ cún chūn qiū。

huà chéng tiān xià wén zhī dà,qǐ shì zhāng jù jīn diāo sōu。

dào jīng zhàn guó suì zhēn mǎng,lài hàn zhū rú qín yún yōu。

rán qí wén wù bǐ sān dài,gāo céng xià shì yún lái yōu。

táng shí shī jiàng duō lěi luò,chāng lí bǎ yuè wèi zhī qiú。

jī gōng duān miǎn míng táng wèi,bā mén sì miàn qún xiǎo hóu。

jiē shí jiā lǎo jià yì shuō,wú rú lù zǔ xíng wú yóu。

kě lián hán zi dú qiáng jiè,kàng yán bù wèi zī huáng xiū。

wéi yú lù lù miù yōng zhě,péng tóu fēng zhuǎn píng bō fú。

chū yán shū kuò chù jì huì,juàn yóu sì guó wú rén shōu。

fū jūn jiā gōng shì cái jié,shì lín xiàng jǐng chēng yīng yóu。

shì gù luò rán lái běi hǎi,dēng mén rú dào shén xiān zhōu。

yí shī lǚ rén dìng jiāo fēn,suǒ qī zhě dà jiāng ān chóu。

shuǎng rú gāo qiū wàng jì jǐng,zhuàng rú bá jǐ zhú xié zhōu。

liǎng dūn liù hú jiàn gǔ qì,huáng zhōng dà lǚ wén míng qiú。

wěi zāi zhì qù guī qǔ yuǎn,gǔ rén zhī shàn jīn rén chóu。

zhí xū bǎi tuō hū huí shì,yuǎn qū dǒng jiǎ wèi péng chóu。

cǐ xīn kě yǐ hòu fēng sú,cǐ wén kě yǐ yáng tiān xiū。

shì jiāng tā rì tóng lì shè,wǒ wèi zhī jí jūn wèi zhōu。

作者介绍

张方平

宋 · 1007年 - 1091年

宋应天宋城人,字安道,号乐全居士。仁宗景祐元年举茂才异等科,复中贤良方正科。历知昆山县,通判睦州。西夏入犯,上平戎十策。历知谏院,论建甚多,主与西夏讲和。累进翰林学士,拜御史中丞,改三司使。出知数州府。英宗治平中召拜翰林学士承旨。神宗即位,拜参知政事,反对任用王安石,极论新法之害。以太子少师致仕。既告老,而论事益切,于用兵、起狱尤反复言之。卒谥文定。有《乐全集》。

查看全部作品 →