吴中暑雨

泽国气温湿,暑候尤郁蒸。

矧更并江海,霖霪久相仍。

沉阴不暂解,云雾常昏凝。

蛾蝶败禾麦,鳅鳣占田塍。

菌本出床脚,藓痕粘杖藤。

蜗蚓离窍窦,伸缩殊自矜。

蛙黾聒昼夜,耳惯犹愁憎。

漫水接河汉,宁复分淄渑。

暑弱为寒冒,阳微遭阴凌。

震雷寂不发,凄风时暴兴。

孰此宰四序,令烦无威棱。

将由列缺惰,何处闲曲肱。

飞廉独掀扑,公尔作阴朋。

共力起波浪,势且襄冈陵。

涉古考经说,助阳义有凭。

古典救日法,于社萦朱绳。

置麾伐五鼓,消慝使勿胜。

庶几灾沴革,幸获忻谷登。

幽斋窗户闇,懵瞀思不澄。

有如坐盎缶,巾幂施层层。

疚心忝抚字,搔首徒鬅鬙。

安得昏霾辟,坐见白日升。

拼音

zé guó qì wēn shī,shǔ hòu yóu yù zhēng。

shěn gèng bìng jiāng hǎi,lín yín jiǔ xiāng réng。

chén yīn bù zàn jiě,yún wù cháng hūn níng。

é dié bài hé mài,qiū zhān zhàn tián chéng。

jūn běn chū chuáng jiǎo,xiǎn hén zhān zhàng téng。

wō yǐn lí qiào dòu,shēn suō shū zì jīn。

wā mǐn guā zhòu yè,ěr guàn yóu chóu zēng。

màn shuǐ jiē hé hàn,níng fù fēn zī miǎn。

shǔ ruò wèi hán mào,yáng wēi zāo yīn líng。

zhèn léi jì bù fā,qī fēng shí bào xīng。

shú cǐ zǎi sì xù,lìng fán wú wēi léng。

jiāng yóu liè quē duò,hé chù xián qū gōng。

fēi lián dú xiān pū,gōng ěr zuò yīn péng。

gòng lì qǐ bō làng,shì qiě xiāng gāng líng。

shè gǔ kǎo jīng shuō,zhù yáng yì yǒu píng。

gǔ diǎn jiù rì fǎ,yú shè yíng zhū shéng。

zhì huī fá wǔ gǔ,xiāo tè shǐ wù shèng。

shù jǐ zāi lì gé,xìng huò xīn gǔ dēng。

yōu zhāi chuāng hù àn,měng mào sī bù chéng。

yǒu rú zuò àng fǒu,jīn mì shī céng céng。

jiù xīn tiǎn fǔ zì,sāo shǒu tú péng sēng。

ān dé hūn mái pì,zuò jiàn bái rì shēng。

作者介绍

张方平

宋 · 1007年 - 1091年

宋应天宋城人,字安道,号乐全居士。仁宗景祐元年举茂才异等科,复中贤良方正科。历知昆山县,通判睦州。西夏入犯,上平戎十策。历知谏院,论建甚多,主与西夏讲和。累进翰林学士,拜御史中丞,改三司使。出知数州府。英宗治平中召拜翰林学士承旨。神宗即位,拜参知政事,反对任用王安石,极论新法之害。以太子少师致仕。既告老,而论事益切,于用兵、起狱尤反复言之。卒谥文定。有《乐全集》。

查看全部作品 →