和济叔兄书斋言志一首

宴处重寻旧,淹留怪此身。

是非方背俗,趋向且依仁。

讲论青瑶重,文章白日新。

材谋强训练,机务默经纶。

抱策期宁汉,潜辉岂避秦。

幽扉重藓迹,永巷绝车辚。

奥域争先到,夷途约荐臻。

方从三友益,肯顾一瓢贫。

学以充吾志,思期惠尔民。

如何迷要路,未得泛通津。

虽谓神龙屈,宁惭尺蠖伸。

庙堂方致理,岩穴肯遗人。

自顾蓬蒿迹,终非草莽臣。

伫期携素业,相与奉严宸。

执己清成雪,谋邦锐应斤。

力求三代治,追复在昌辰。

拼音

yàn chù zhòng xún jiù,yān liú guài cǐ shēn。

shì fēi fāng bèi sú,qū xiàng qiě yī rén。

jiǎng lùn qīng yáo zhòng,wén zhāng bái rì xīn。

cái móu qiáng xùn liàn,jī wù mò jīng lún。

bào cè qī níng hàn,qián huī qǐ bì qín。

yōu fēi zhòng xiǎn jì,yǒng xiàng jué chē lín。

ào yù zhēng xiān dào,yí tú yuē jiàn zhēn。

fāng cóng sān yǒu yì,kěn gù yī piáo pín。

xué yǐ chōng wú zhì,sī qī huì ěr mín。

rú hé mí yào lù,wèi dé fàn tōng jīn。

suī wèi shén lóng qū,níng cán chǐ huò shēn。

miào táng fāng zhì lǐ,yán xué kěn yí rén。

zì gù péng hāo jì,zhōng fēi cǎo mǎng chén。

zhù qī xié sù yè,xiāng yǔ fèng yán chén。

zhí jǐ qīng chéng xuě,móu bāng ruì yīng jīn。

lì qiú sān dài zhì,zhuī fù zài chāng chén。

作者介绍

彭汝砺

宋 · 1041年 - 1095年

宋饶州鄱阳人,字器资。英宗治平二年进士第一。历任幕职官。所著《诗义》为王安石见重,补国子直讲。为监察御史里行,陈时政十事。论不当以宦者主兵。历江西转运判官、京西提点刑狱。哲宗元祐为中书舍人。反对以“车盖亭诗案”穷治蔡确,落职知徐州。哲宗亲政,权吏部尚书。后知江州。有《鄱阳集》等。

查看全部作品 →