和君时弟韵

流火退缩金盛强,郊原日夜生寒凉。

梨垂栗皱橙柚香,田家笑语炊黄粱。

山水秀彻摇秋光,重岩细菊斑斑黄。

万象呈露无遁藏,时和岁丰辰亦良。

脂车与子游上方,吐论纵横气轩昂。

书帙罗列图画张,睥睨孔孟窥虞唐。

偃息道奥缘禅床,苒苒定看移星霜。

拼音

liú huǒ tuì suō jīn shèng qiáng,jiāo yuán rì yè shēng hán liáng。

lí chuí lì zhòu chéng yòu xiāng,tián jiā xiào yǔ chuī huáng liáng。

shān shuǐ xiù chè yáo qiū guāng,zhòng yán xì jú bān bān huáng。

wàn xiàng chéng lù wú dùn cáng,shí hé suì fēng chén yì liáng。

zhī chē yǔ zi yóu shàng fāng,tǔ lùn zòng héng qì xuān áng。

shū zhì luó liè tú huà zhāng,pì nì kǒng mèng kuī yú táng。

yǎn xī dào ào yuán chán chuáng,rǎn rǎn dìng kàn yí xīng shuāng。

作者介绍

彭汝砺

宋 · 1041年 - 1095年

宋饶州鄱阳人,字器资。英宗治平二年进士第一。历任幕职官。所著《诗义》为王安石见重,补国子直讲。为监察御史里行,陈时政十事。论不当以宦者主兵。历江西转运判官、京西提点刑狱。哲宗元祐为中书舍人。反对以“车盖亭诗案”穷治蔡确,落职知徐州。哲宗亲政,权吏部尚书。后知江州。有《鄱阳集》等。

查看全部作品 →