芜湖吉祥寺

寺创晋永和间,李升避难此山,后得国改永寿,宋景佑中赐今名。

寺中毁,有僧余者来,法鼓自鸣,道场复兴。又邑人解牛,三夕不能奏刀,牛见梦曰当送我吉祥,遂送寺供麦硙。

山谷作碑纪事,晁无咎篆额。今寺荒凉特甚,好事者时时打碑不绝。

拼音

sì chuàng jìn yǒng hé jiān,lǐ shēng bì nán cǐ shān,hòu dé guó gǎi yǒng shòu,sòng jǐng yòu zhōng cì jīn míng。

sì zhōng huǐ,yǒu sēng yú zhě lái,fǎ gǔ zì míng,dào chǎng fù xīng。yòu yì rén jiě niú,sān xī bù néng zòu dāo,niú jiàn mèng yuē dāng sòng wǒ jí xiáng,suì sòng sì gōng mài wéi。

shān gǔ zuò bēi jì shì,cháo wú jiù zhuàn é。jīn sì huāng liáng tè shén,hǎo shì zhě shí shí dǎ bēi bù jué。

作者介绍

黎廷瑞

宋 · ? - 1298年

宋饶州鄱阳人,字祥仲。度宗咸淳七年进士。为肇庆府司法参军。入元,隐居不仕。有《芳洲集》。

查看全部作品 →