游仙云宫

出郭三竿日,横江一苇航。

雀飞田有麦,蚕罢野无桑。

下马危梯滑,开门古殿香。

雨馀丹井溢,苔入醮坛荒。

画老星辰动,碑残岁月亡。

钟声落城市,符祝走村乡。

野鸟啼巴蜀,山崖刻汉唐。

临归更回首,惜此一襟凉。

拼音

chū guō sān gān rì,héng jiāng yī wěi háng。

què fēi tián yǒu mài,cán bà yě wú sāng。

xià mǎ wēi tī huá,kāi mén gǔ diàn xiāng。

yǔ yú dān jǐng yì,tái rù jiào tán huāng。

huà lǎo xīng chén dòng,bēi cán suì yuè wáng。

zhōng shēng luò chéng shì,fú zhù zǒu cūn xiāng。

yě niǎo tí bā shǔ,shān yá kè hàn táng。

lín guī gèng huí shǒu,xī cǐ yī jīn liáng。

作者介绍

唐庚

宋 · 1071年 - 1121年

宋眉州丹棱人,字子西。哲宗绍圣间进士。徽宗时,为宗子博士。张商英荐其才,擢提举京畿常平。商英罢相,坐贬惠州安置。遇赦还,复官承议郎,归蜀道卒。为文精密,谙达世务,文采风流,人称小东坡。有《三国杂事》、《唐子西文录》、《唐子西集》。

查看全部作品 →