芙蓉溪歌 唐庚 宋 人间八月秋霜严,芙蓉溪上春酣酣。二南变后鲁叟笔,七国战处邹轲谈。人间二月春光好,溪上芙蓉迹如扫。周家盛处伯夷枯,汉室隆时贾生老。小儿造化谁能穷,几回枯蘖还芳丛。只因人老不复少,有酒且发衰颜红。 拼音 rén jiān bā yuè qiū shuāng yán,fú róng xī shàng chūn hān hān。èr nán biàn hòu lǔ sǒu bǐ,qī guó zhàn chù zōu kē tán。rén jiān èr yuè chūn guāng hǎo,xī shàng fú róng jì rú sǎo。zhōu jiā shèng chù bó yí kū,hàn shì lóng shí jiǎ shēng lǎo。xiǎo ér zào huà shuí néng qióng,jǐ huí kū niè hái fāng cóng。zhǐ yīn rén lǎo bù fù shǎo,yǒu jiǔ qiě fā shuāi yán hóng。 作者介绍 唐 唐庚 宋 · 1071年 - 1121年 宋眉州丹棱人,字子西。哲宗绍圣间进士。徽宗时,为宗子博士。张商英荐其才,擢提举京畿常平。商英罢相,坐贬惠州安置。遇赦还,复官承议郎,归蜀道卒。为文精密,谙达世务,文采风流,人称小东坡。有《三国杂事》、《唐子西文录》、《唐子西集》。 查看全部作品 →