十月十八与舍弟登越王楼便道趋开元寺上天池得句满纸颠倒杂乱几不可读明日诠次成二十二韵

沐浴罢趋局,幽居愁杜门。

重登帝子楼,哭吊诗人冤。

凭栏参井天,隐几西南坤。

冬深一水瘦,岁晚千山髡。

丰稔遍川陆,太平到鸡豚。

江城水颓雉,市瓦尘迷鸳。

坐对仙云宫,祗隔斜阳村。

楼台白水外,松柏苍云屯。

天垂望羌山,雪汁融朝暾。

谁为四方些,招此千岁魂。

便道访古寺,策杖寻灵源。

上到山椒穷,转觉天池尊。

行疲犬马力,下视乌鸢翻。

不应水性高,疑有神物喷。

肯随秋涨落,况逐夏潦浑。

潜通八角井,散入千家盆。

渔村唤欲应,钓石谅犹温。

似闻扣船歌,想见持竿蹲。

吾曹本山林,朝衣裹狙猿。

只应适野车,便作忘忧萱。

诗兼巧拙对,酒杂醇醨吞。

阍吏况解事,不妨尽馀樽。

拼音

mù yù bà qū jú,yōu jū chóu dù mén。

zhòng dēng dì zi lóu,kū diào shī rén yuān。

píng lán cān jǐng tiān,yǐn jǐ xī nán kūn。

dōng shēn yī shuǐ shòu,suì wǎn qiān shān kūn。

fēng rěn biàn chuān lù,tài píng dào jī tún。

jiāng chéng shuǐ tuí zhì,shì wǎ chén mí yuān。

zuò duì xiān yún gōng,zhī gé xié yáng cūn。

lóu tái bái shuǐ wài,sōng bǎi cāng yún tún。

tiān chuí wàng qiāng shān,xuě zhī róng cháo tūn。

shuí wèi sì fāng xiē,zhāo cǐ qiān suì hún。

biàn dào fǎng gǔ sì,cè zhàng xún líng yuán。

shàng dào shān jiāo qióng,zhuǎn jué tiān chí zūn。

xíng pí quǎn mǎ lì,xià shì wū yuān fān。

bù yīng shuǐ xìng gāo,yí yǒu shén wù pēn。

kěn suí qiū zhǎng luò,kuàng zhú xià lǎo hún。

qián tōng bā jiǎo jǐng,sàn rù qiān jiā pén。

yú cūn huàn yù yīng,diào shí liàng yóu wēn。

shì wén kòu chuán gē,xiǎng jiàn chí gān dūn。

wú cáo běn shān lín,cháo yī guǒ jū yuán。

zhǐ yīng shì yě chē,biàn zuò wàng yōu xuān。

shī jiān qiǎo zhuō duì,jiǔ zá chún lí tūn。

hūn lì kuàng jiě shì,bù fáng jǐn yú zūn。

作者介绍

唐庚

宋 · 1071年 - 1121年

宋眉州丹棱人,字子西。哲宗绍圣间进士。徽宗时,为宗子博士。张商英荐其才,擢提举京畿常平。商英罢相,坐贬惠州安置。遇赦还,复官承议郎,归蜀道卒。为文精密,谙达世务,文采风流,人称小东坡。有《三国杂事》、《唐子西文录》、《唐子西集》。

查看全部作品 →